Nhờ có Hạ Cẩm Hành làm đối tượng tập dượt trước đó, lần yêu qua mạng này, tôi càng thêm thuần thục.

Đối phương là một người chính trực, nghiêm túc từng li từng tí.

Gửi ảnh cho anh ta, anh ta cũng chẳng có phản ứng gì lớn.

Thế nhưng chuyển khoản, bao lì xì, quà cáp chẳng thiếu thứ gì.

Lúc nào cũng quan tâm xem tôi ăn có ngon không, mặc có ấm không.

Một ngày nọ, tôi vất vả lắm mới mặc được bộ đồ gợi cảm cực mạnh.

Anh ta gửi ngay biểu tượng ngón tay cái giơ lên khen ngợi, sau đó nhắc nhở: [Bảo bối, đàn ông tốt phải biết giữ ấm, hôm nay trời mưa, nhớ mặc kín kẻo cảm lạnh đấy.]

Loại người giả vờ khắc kỷ, tỏ ra cấm dục này, một khi đã khai quật thì càng dữ dội.

Y hệt Hạ Cẩm Hành ngày trước.

Điều này càng kí/ch th/ích khát vọng chinh phục của tôi, khiến tôi càng hăng say tán tỉnh.

3 tháng sau, anh ta vẫn kiên định như vách đ/á.

Không gọi điện, cũng chẳng video call.

Tôi gi/ận đỏ mắt: [Hay là anh... Bất lực?]

Đàn ông sợ nhất bị chê "bất lực".

Anh ta cũng không ngoại lệ: [Không phải vậy đâu bảo bối ơi, anh sợ đến lúc đó em sẽ đỏ mặt.]

Tôi cũng chẳng thèm quan tâm anh ta nói gì.

Giờ đây, tôi nghiêm túc nghi ngờ anh ta dùng ảnh giả.

Nếu không, sao lại không chịu video call?

[Nếu anh không chịu gọi điện, em đi tìm người khác vậy.]

Một phút sau, anh ta gọi video tới.

Không lộ mặt, nhưng body cực phẩm.

Chỉ có giọng nói trầm khàn, như cố tình tạo hiệu ứng bóp méo giọng nói: "Sao em dễ dàng bỏ đi tìm người khác thế? Anh cho em xem là được chứ gì?"

Anh ta nói đúng, tôi thực sự đỏ mặt ngay lập tức.

Vòng một to thật đấy!

Ẩn sau lớp áo phông đen, chẳng kém cạnh Hạ Cẩm Hành.

Vừa nghĩ tới Hạ Cẩm Hành, trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác áy náy.

Mấy ngày nay hắn đi công tác ở tỉnh khác, chạy dự án giúp tôi.

Tôi phát hiện hắn vừa thông minh vừa biết cách làm việc, đúng là cỗ máy đa năng.

Trùng hợp thay, người yêu qua mạng mới cũng không ở nhà, background là khách sạn.

Anh ta cầm điện thoại quay một vòng quanh phòng: "Bảo bối, thật sự không có ai khác đâu! Anh rất chung thủy, bên cạnh chỉ có mình em thôi!"

Lúc xúc động, giọng anh ta nghe giống Hạ Cẩm Hành.

Tôi chán nản, viện cớ tắt máy.

Sau đó mở album riêng tư trong điện thoại.

Bên trong là những tấm ảnh nh.ạy cả.m Hạ Cẩm Hành gửi khi chúng tôi yêu qua mạng.

Xen lẫn trong đó là vài tấm ảnh chụp màn hình lúc video call.

Nếu lỡ Hạ Cẩm Hành nhìn thấy, hắn sẽ lập tức nhận ra tôi chính là người yêu qua mạng đã đ/á hắn.

Đến lúc đó, chắc chắn hắn sẽ nghĩ tôi cực kỳ đáng gh/ét.

Những tấm ảnh được chọn lọc kỹ càng khiến tôi không nỡ xóa này trông thực sự quyến rũ.

Một cơn xúc động trào dâng, cơ thể song tính chẳng chịu nghe lời.

Tôi hậm hực tự giải quyết, khóe mắt rỉ ra dòng nước mắt sinh lý.

Tôi buông xuôi nằm dài trên giường.

Cảm giác trống rỗng khó tả xâm chiếm cơ thể.

Tôi châm điếu th/uốc, nhắn tin cho người yêu qua mạng mới: [Gửi báo cáo khám sức khỏe qua đây, mai 8 giờ tối gặp ở khách sạn, không đến thì chúng ta chia tay.]

Tưởng Du nói đúng, đời người vui được lúc nào thì hay lúc ấy.

Lần gặp tới, tôi không muốn bị anh ta chê cười là đồ chưa được bóc tem nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm