SERIES ĐÔI MẮT ÁC MA

TÚY SINH MỘNG TỬ - CHAP 6

14/04/2026 15:32

Vừa nhấn nút nghe, giọng Bát Vĩ đã vang lên bên tai: "Con rắn đó cực kỳ tà môn, cô đừng có đụng vào, tôi đến ngay đây!"

"Không kịp nữa rồi..." Tôi nhìn chằm chằm vào con quái xà đang bắt đầu mọc mắt trong đĩa, "Tôi đã mở tủ rồi..."

Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát, rồi nhanh ch.óng đổi thành giọng của một người thanh niên khác: "Cô Dư, hiện tại không có thời gian giải thích chi tiết, phiền cô niệm theo lời tôi, dù có nhìn thấy gì cũng tuyệt đối không được dừng lại."

Bát Vĩ bồi thêm: "Làm theo lời anh ta đi."

Tôi đáp: "Được..."

Giọng nói của người đàn ông truyền qua điện thoại nghe vô cùng xa xăm và q/uỷ quyệt: "Kh/inh trọc nhị khí, quân phân tam giới. Hoàng thiên tại thượng, hậu thổ tại hạ. Nhân q/uỷ th/ù đồ, u minh tương cách..." (Khí trong khí đục tách ra, phân thành ba cõi. Trời cao ở trên, đất dày ở dưới. Người q/uỷ khác đường, Âm Dương cách biệt…)

Tôi lắp bắp niệm theo: "... Nay ta mượn đường, trảm q/uỷ trừ m/a. Đường Hoàng Tuyền, mở!"

Ngay khi chữ cuối cùng vừa dứt, một luồng cuồ/ng phong mạnh mẽ từ dưới đất trỗi dậy, một lỗ hổng khổng lồ xuất hiện ngay trên trần nhà. Bên trong đó, âm phong gào thét, trăm q/uỷ lướt qua. Bát Vĩ cùng một người đàn ông tuấn tú mặc bộ đồ Tây ba mảnh, đeo kính gọng vàng bay ra từ lỗ hổng. Vừa đáp xuống đất, người đàn ông phẩy tay một cái, lỗ hổng lập tức biến mất.

"Tôi mới đi có hai ngày mà cô đã khéo gây chuyện rồi đấy." Bát Vĩ bóp nát một luồng khí đen định quấn lấy mình, gắt gỏng nhìn tôi: "Sao càng ngày càng vô dụng thế, hồi trước..."

"Chuyện cũ đã qua không nên nhắc lại." Người đàn ông c/ắt ngang lời Bát Vĩ, "Giải quyết chuyện trước mắt đã."

"Chậc!" Bát Vĩ bước tới, cúi đầu nhìn con quái xà trong tay tôi: "Tôi cứ tưởng thứ này tôi tuyệt chủng rồi, không ngờ vẫn còn có thể làm yêu làm quái."

Cậu ấy lấy ra một cái túi trùm lên. Con quái xà vừa mới nằm yên bỗng dưng quằn quại đi/ên cuồ/ng. Người đàn ông nhận lấy chiếc đĩa petri từ tay tôi, rút cây b.út máy cài ở túi áo vest, viết lên túi hai dòng chữ mà tôi không tài nào hiểu được. Chiếc túi bốc lên một luồng hàn khí, con quái xà nhanh ch.óng bị phủ một lớp băng mỏng, lại nhắm mắt nằm im.

"Lợi hại thật!" Tôi kinh ngạc nhìn người đàn ông: "Anh cũng là Đạo sĩ sao?"

Anh ta mỉm cười: "Cũng có thể coi là vậy, tại hạ họ Thôi, tên chỉ một chữ Giác." (P/s: Có lẽ là Phán Quan Địa phủ)

Bát Vĩ hừ một tiếng: "Không có thời gian cho hai người ôn chuyện đâu, bên ngoài còn không ít kẻ uống phải rư/ợu đó, lo mà chữa cho họ đi."

Thôi Giác gật đầu: "Được, vậy thứ này tôi mang đi trước."

Bát Vĩ không bận tâm, phẩy tay xua tan đám khí đen còn sót lại trong phòng pháp y rồi mở cửa bước ra ngoài.

12.

Bên ngoài lúc này đã lo/ạn thành một đoàn. Các cảnh viên đang vật lộn dữ dội với những vị khách uống rư/ợu ở quán bar. Chúng tôi chạy đến phòng Đội trưởng thì thấy Hứa T.ử Dương đang cưỡi trên người Lê Thanh, hai tay siết c.h.ặ.t cổ anh ta. Khí đen từ mắt hắn đã bao phủ lấy nửa thân người.

Bát Vĩ liếc nhìn một cái, kinh ngạc nói: "Thằng nhóc này có bát tự nhẹ đến mức nào mà ngay cả tiểu q/uỷ cấp thấp này cũng phụ thân được? Giỏi thật."

"Đừng... đừng xem kịch nữa..." Mặt Lê Thanh đã tím tái, mắt bắt đầu trợn ngược, "Sắp... sắp c.h.ế.t rồi..."

Bát Vĩ bước tới, tung một cước đ/á văng Hứa T.ử Dương lăn mấy vòng trên đất, đầu đ/ập vào tường ngất lịm.

"Khụ khụ khụ!" Lê Thanh ôm cổ ngồi dậy, "Mẹ kiếp, suýt thì bị siết c.h.ế.t, thằng nhóc này khỏe thật đấy!"

Thôi Giác tiến lại, ngồi xổm xuống khẽ vạch lên mí mắt Hứa T.ử Dương. Một khối đen tròn vặn vẹo bay ra khỏi mắt cậu ấy, lờ mờ có tiếng nỉ non như đang kêu oan, vẻ rất ấm ức.

"Được rồi, ta biết rồi." Thôi Giác dịu dàng vuốt ve khối đen đó, "Về trước đi, đem mọi chuyện thưa rõ với Thất gia*." (*Bạch Vô Thường.)

Anh ta dùng b.út máy vẽ một vòng tròn dưới đất, một cái hố đen xuất hiện, khối đen kia chui tọt vào rồi biến mất.

Lê Thanh nhìn đến ngây người: "Lợi hại thật, Dư lão sư, cái này so với bùa giấy của cô thì 'ngầu' hơn nhiều đấy."

"Tất nhiên rồi, hàng của Tiểu Bát tìm về mà lại." Tôi lấy túi sơ c/ứu xử lý vết thương trên cổ Lê Thanh, "Lần này anh được tính là t.a.i n.ạ.n lao động rồi, tí nữa bảo Khúc Giang Đình cho nghỉ phép dài hạn."

Lê Thanh chán nản: "Dư lão sư, cô có nhận đồ đệ không, cho tôi theo học vài chiêu với? Chứ cứ để ai cũng tới siết cổ thế này thì mặt mũi Phó Đội Hình sự của tôi để đâu cho hết?"

Tôi bật cười: "Được thôi, đợi Đội trưởng duyệt phép cho anh đã. Mà nhắc mới nhớ, sao Khúc Giang Đình với Vương Doanh vẫn chưa về?"

Lê Thanh cũng thấy khó hiểu, liền móc điện thoại ra, bấy giờ mới thấy Khúc Giang Đình đã gọi và để lại lời nhắn. Mở đoạn ghi âm lên, bên kia truyền đến tiếng thở dốc dồn dập của Khúc và giọng nói lo lắng thì thầm của Vương Doanh: "Điền trang rư/ợu có vấn đề, nhân viên và khách hàng đều không bình thường, có kẻ dùng d.a.o đ.â.m trọng thương Đội trưởng và Phùng Hiên, các anh mau... đến..." Lời nói đến đây thì im bặt.

Lê Thanh lập tức gọi lại nhưng máy đã tắt. Tôi gọi cho Vương Doanh cũng trong tình trạng tương tự. Lê Thanh gượng dậy, định tổ chức lực lượng đi c/ứu người.

"Chuyện này không phải việc các anh có thể quản được đâu." Bát Vĩ vừa bận rộn bên ngoài xong bước vào, nghe tôi kể lại thì lên tiếng: "Tôi với Thôi Giác sẽ qua đó xem sao, các người đợi tin đi." (P/s: Nghi Bát Vĩ là Bát gia Hắc Vô Thường quá.)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 MẸ NẤM Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
5 Người giúp việc Chương 10
9 Ngôi sao may mắn Chương 13
11 BỐI Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Bán Ảnh Cho Kim Chủ Suốt Hai Năm, Đến Khi Về Hào Môn Mới Biết Là Anh Hai

Chương 10
Sau khi được đón về làm thiếu gia thật của nhà họ Thương. Tôi không còn mặc những bộ quần áo mát mẻ mà kim chủ gửi đến để chụp ảnh nữa. Để cảm ơn anh đã âm thầm ủng hộ tôi suốt hai năm qua. Tôi đích thân đến chùa cầu một chuỗi hạt vòng bình an rồi gửi cho anh. Kèm theo đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Tôi lên bờ rồi." Sau đó, tôi xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh. Tôi vốn tưởng từ nay nước sông không phạm nước giếng, cả đời này sẽ không còn bất cứ giao điểm nào nữa. Nào ngờ trong buổi tụ họp gia tộc. Tôi lại nhìn thấy trên cổ tay người anh hai trông nho nhã nhưng toát lên vẻ bại hoại ấy... Đeo một chuỗi vòng tay giống hệt.
42