Tôi nằm ngây người trên chiếc giường lớn của khách sạn, điện thoại đột nhiên nhận được một tin nhắn từ số lạ.
[Qua đây.]
Hai chữ vô cùng bá đạo, bên dưới còn kèm theo địa chỉ phòng tổng thống ở tầng cao nhất của khách sạn này.
Vừa nhìn là biết ngay Giang Tri Đình, tôi cười khẩy một tiếng, mặc kệ.
Đấy. Anh ta rõ ràng có thừa cách để biết số liên lạc của tôi, biết tôi đang ở đâu, thế mà bốn năm qua anh ta chưa bao giờ tìm tôi.
Lại một tin nhắn nữa, lần này chỉ có một tấm ảnh.
Giây phút nhấn mở tấm ảnh, đồng tử tôi co rụt lại, tôi bật phắt dậy khỏi giường.
[Giang Tri Đình, anh có ý gì?]
Đầu dây bên kia vẫn chỉ vỏn vẹn hai chữ: [Qua đây.]
Tôi nghiến răng, đùng đùng sát khí chạy đến phòng khách sạn của Giang Tri Đình.
Anh ta ngồi ngay ngắn trước bàn làm việc, cửa sổ sát đất sau lưng phản chiếu cảnh đêm của thành phố, càng tôn lên vẻ cao quý không thể với tới như một vị thần ngự trên chín tầng mây.
Tôi bước lại gần, nhìn thấy những tấm ảnh trên bàn, lửa gi/ận trong lòng càng bùng lên dữ dội.
"Giang Tri Đình, rốt cuộc anh muốn thế nào?"
Trong mắt Giang Tri Đình dường như cũng có lửa, nhưng giọng điệu của anh ta còn lạnh lùng hơn bất cứ lần nào trước đây.
"Lo lắng cho bạn trai em đến thế sao?"
Tôi cực kỳ khó chịu với thái độ của anh ta: "Tôi không lo cho bạn trai tôi, thì lo cho ai?"
Anh ta ném ảnh đến trước mặt tôi: "Bạn trai là gay mà em cũng chấp nhận à?"
Tất cả đều là ảnh thân mật của Giản Khâu với mấy người bạn trai cũ.
Tôi liếc nhìn qua loa, khoanh tay cười lạnh: "Song tính thì không được à? Tại sao tôi lại không thể chấp nhận?"
Giang Tri Đình dường như đã bị câu nói này của tôi chọc gi/ận, anh ta đứng bật dậy khỏi ghế, tiến về phía tôi, đáy mắt u ám đ/áng s/ợ.
Tôi theo phản xạ lùi lại một bước, lưng đụng phải mép bàn.
"Bố mẹ cậu ta cũng chấp nhận sao?"
Tim tôi thắt lại, liền nghe Giang Tri Đình nói tiếp: "Nếu bố mẹ cậu ta biết đứa con trai út của mình cũng là người đồng tính..."
Anh trai của Giản Khâu cũng là người đồng tính, nhưng đã tuẫn tình cùng người yêu bốn năm trước, bố mẹ Giản vì chuyện này mà bị đả kích nặng nề, nên mới liên tục giục Giản Khâu tìm bạn gái...
"Chia tay cậu ta đi."
Giang Tri Đình nhìn tôi không chớp mắt, trầm giọng lặp lại một lần nữa.
"Chia tay cậu ta."