Tôi và Nhiễm Định Mặc ở bên nhau suốt ba ngày hai đêm.
Khi trở về, tôi mặc áo phông và quần jeans của hắn. Người hắn cao lớn hơn tôi nhiều, tôi phải gấp phần cạp quần lại, cài thắt lưng vào lỗ nhỏ nhất mới giữ được chiếc quần khỏi tuột.
Tôi cầm bức tranh hắn vẽ tặng, bước vào nhà. Vừa ngẩng lên đã thấy Cố Hạo Cảnh ngồi trong phòng khách. Anh ta thoáng sững sờ khi nhìn tôi trong bộ dạng này. Tôi vô thức đưa tay chạm lên xươ/ng quai xanh, nơi còn in rõ dấu răng của Nhiễm Định Mặc.
“Nghe nói em có bạn trai mới. Hóa ra là thật.”
“Anh đi công tác về rồi à?”
Tôi bước lại gần, đùi trong vẫn còn âm ỉ đ/au rát. Đặt bức tranh lên tủ kính, tôi lùi lại ngắm nghía, mặc kệ ánh mắt Cố Hạo Cảnh đang dõi theo.
Anh ta tiến đến phía sau tôi, cùng nhìn bức tranh.
“Cậu ta vẽ?”
“Ừ.”
“… Đẹp thật.”
Tôi hiếm khi chú ý đến vẻ ngoài của mình. Có lẽ vì quá quen thuộc, cũng có thể vì từng quá thất vọng. Trong tranh, tôi nửa nằm trên sofa, khoả thân trên tấm vải bạt. Cổ ngửa nhẹ trên gối lông, bàn tay g/ầy nhưng mềm mại đặt hờ trên bụng và đùi. Hai chân khép lại, đan vào nhau, dáng vẻ thả lỏng mà ngoan ngoãn.
Hắn vẽ tôi thật đẹp. Hàng mi cong, khóe môi khẽ nhếch, sống mũi thanh tú như giọt sương đọng trên gương mặt. Ánh mắt dài nơi khóe mắt phảng phất nét tình tứ.
Hắn yêu tôi, nên từ chiếc bình sứ từng rạn vỡ, tôi lại đ/âm rễ, lại nở hoa.
Tôi quay đầu, nói với Cố Hạo Cảnh:
“Cảm ơn anh.”
Nụ cười của tôi khiến anh ta khựng lại:
“Cảm ơn vì điều gì?”
“Vì đã cho tôi cơ hội gặp được anh ấy.”
Yết hầu Cố Hạo Cảnh khẽ động. Anh ta mím môi cười:
“Vậy tôi có thể tự chọn phần thưởng không?”
Tôi gật đầu:
“Được.”
Anh ta bất ngờ ôm eo bế tôi lên. Tôi còn chưa kịp phản ứng đã thấy cằm anh ta sát ngay trên đỉnh đầu mình. Anh ta bế tôi vào phòng ngủ, vẻ hứng khởi khác thường.
Tôi hiểu, mà cũng không hiểu. Hai năm qua anh ta không hề chạm vào tôi, giờ lại đột nhiên hứng thú.
Có lẽ anh ta chỉ muốn nhắc tôi rằng quyền kiểm soát vẫn nằm trong tay mình.
Anh ta đặt tôi xuống giường, kéo lỏng cà vạt. Trong mắt le lói một ngọn lửa âm thầm. Tôi lại bình tĩnh đến lạ, thản nhiên nhìn anh ta như muốn xem anh ta sẽ làm gì.
Cố Hạo Cảnh là một Alpha điển hình. Gương mặt đẹp vượt trội, khí chất quý phái — tinh hoa của dòng m/áu thế gia. Kiêu ngạo mà chuẩn mực, tỏa sáng như chim công vàng. Chỉ cần muốn, anh ta có thể dễ dàng chuyển từ phong lưu phóng khoáng sang cao ngạo lạnh lùng.
Thời trẻ ngang tàng, trưởng thành rồi dần điềm tĩnh. Tôi từng yêu anh ta, điều đó là thật.
Có đủ mọi điều kiện thuận lợi, chúng tôi đến với nhau. Dù anh ta khiến tôi dần tan vỡ, tôi vẫn chỉ mong có thể bình thản gỡ anh ta ra khỏi cuộc đời mình.
Cố Hạo Cảnh cúi xuống, chống tay bên gối tôi, thì thầm:
“Em đang mất tập trung.”
“À… xin lỗi…”
Khoảng cách quá gần, anh ta nhìn thấy rõ dấu răng của Nhiễm Định Mặc trên cổ tôi. Ngón tay anh ta lướt qua vùng da còn sưng đỏ, khiến tôi khẽ rùng mình. Ánh mắt anh ta khó đoán, như đang ngắm một bức họa.
“Xem ra mấy ngày qua em vui lắm. Em thích cậu ta?”
Tôi thừa nhận:
“Đúng.”
Cố Hạo Cảnh nhíu mày:
“Vì cậu ta là họa sĩ?”
“Ừ. Hồi đại học em học quản trị kinh doanh theo ý gia đình, nhưng thật ra em muốn thi vào học viện mỹ thuật.”
“Cậu ta biết chúng ta sắp kết hôn chưa?”
Tôi nhếch môi, không đáp.
“Em nên chọn người khác đi. Cậu ta có tính chiếm hữu rất mạnh, để lại dấu vết khắp người em.”
Giọng Cố Hạo Cảnh vẫn đều đều. Ngón cái anh ta ấn mạnh lên cổ tôi như muốn xóa sạch dấu tích.
“Tôi không ngửi thấy, nhưng tin tức tố thì không nói dối. Em là Beta mà cậu ta vẫn cố gài mùi của mình lên người em. Có thể là vô thức, nhưng rõ ràng cậu ta muốn xua đuổi tất cả, muốn em chỉ giữ lại mình cậu ta.”
Tôi khẽ run. Nhớ lại lúc quấn quýt với Nhiễm Định Mặc, hắn từng nhíu mày đầy khổ sở. Khi ấy tôi tưởng hắn chỉ đang chìm trong ham muốn, đưa tay định xoa dịu thì hắn siết ch/ặt lấy tay tôi, vừa hôn lên lòng bàn tay vừa giữ thật ch/ặt.
Đúng lúc tôi đẩy Cố Hạo Cảnh ra, điện thoại anh ta đổ chuông. Đó là nhạc chuông riêng dành cho Thời Lâm. Anh ta gần như không do dự, lập tức đứng dậy nghe máy.
“Có chuyện gì?”
Không biết bên kia nói gì, sắc mặt anh ta đổi hẳn. Cúp máy xong, anh ta quay người bước ra ngoài.
Tôi cố ý hỏi:
“Ai vậy?”
Cố Hạo Cảnh không giấu:
“Thời Lâm đến kỳ phát tình. Anh phải qua ngay, nếu không cậu ấy sẽ tìm người khác.”
Tôi thấy nực cười:
“Anh chưa đ/á/nh dấu cậu ta sao?”
Anh ta khẽ cười:
“Anh không chắc tình cảm này kéo dài được bao lâu, cậu ấy cũng vậy. Anh vẫn còn chút tỉnh táo.”
Điều này nằm ngoài dự đoán của tôi. Tôi từng nghĩ Thời Lâm mới là tình yêu thật sự của anh ta, hóa ra cũng chỉ đến thế.
Tôi thở dài:
“Chúng ta chia tay đi. Anh nên đến bên Thời Lâm cho đàng hoàng.”
Cố Hạo Cảnh dừng lại ở cửa, vẻ mặt không mấy vui.
“Anh đã nói rồi, em là người không thể thay thế. Em gh/en với cậu ấy làm gì? Qua kỳ phát tình này, anh sẽ về giải thích rõ.”
Cuối cùng anh ta vẫn rời đi, chỉ để lại một câu “sẽ giải thích sau” nhẹ bẫng. Còn tôi thì thấy lòng nhẹ hẳn.
Tôi dọn khỏi căn nhà chung với Cố Hạo Cảnh, đưa quản gia về biệt thự riêng. Tôi bắt đầu công khai qua lại với Nhiễm Định Mặc.
Tôi ít tham dự những buổi tiệc của giới thượng lưu, thay vào đó mặc quần short, áo thể thao xuất hiện trong khuôn viên trường đại học. Tôi ngồi trong xưởng vẽ của hắn uống trà sữa, ăn burger, để mặc cho hắn vẽ sơn lên người mình. Tôi cũng đưa hắn đến nhà hàng cao cấp, đặt đồ ở nhà thiết kế quen, dự triển lãm nghệ thuật và giới thiệu hắn với giới chuyên môn. Đêm xuống, chúng tôi ôm nhau trong hồ bơi ở biệt thự.
Nhiễm Định Mặc chưa từng từ chối tôi. Hắn bình thản đón nhận mọi chủ động của tôi. Nhưng khi hai cơ thể quấn lấy nhau, hắn luôn áp mũi vào cổ tôi, hít sâu mùi hương, siết ch/ặt tay chân, lồng ng/ực áp sát như muốn giữ tôi lại trong chính mình.
Đôi lúc tôi thấy áy náy vì chưa thể cho hắn một danh phận rõ ràng. Cố Hạo Cảnh đã khiến tôi kiệt sức, trở nên dè chừng và mệt mỏi.
Tôi không ít lần nói với Nhiễm Định Mặc rằng hắn có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Hắn nhìn tôi, giọng trầm mà chắc:
“Anh từng nghe nói yêu từ cái nhìn đầu tiên là sự lựa chọn trung thành nhất của gen. Nghĩa là anh yêu em bằng bản năng. Mỗi tế bào trong anh đều khao khát em, từng phút từng giây đều vì em mà rung động. Nếu có thể rời đi, anh đã đi từ lâu rồi. Vậy nên đừng nói những lời tà/n nh/ẫn như thế. Hãy giữ anh lại… như thể em cũng yêu anh.”
Những lời ấy như một lời nguyền. Tôi dần mất đi sức chống cự, càng lún sâu hơn.
Rồi tôi nhận được một bức thư.