Mấy ngày kế tiếp, trời trong phủ Tĩnh Vương hoàn toàn đổi thay.

Tiêu Triệt lấy cớ "dưỡng bệ/nh", đóng cửa không ra ngoài, nhưng liên tiếp ban ra mấy đạo mệnh lệnh sấm sét.

Đạo mệnh lệnh thứ nhất, nhằm vào quản gia của vương phủ là Vương Đức Thuận.

Vương Đức Thuận là người của Liễu Như Nguyệt, ba năm nay, ỷ thế nhà Liễu cùng sự ng/u muội của Tiêu Triệt, làm sổ sách trong phủ hỗn lo/ạn, trục lợi riêng, khấu trừ lương tháng của gia nhân, với ta thì mặt ngoài vâng lời nhưng trong lòng chống đối.

Tiêu Triệt không hỏi gì cả, trực tiếp sai người đem toàn bộ sổ sách ba năm của vương phủ dời sang viện của ta.

"Vương Phi," hắn đứng trước mặt đám quản sự, chỉ vào chồng sổ sách chất cao như núi, nhẹ nhàng nói, "Bổn vương đầu đ/au, không nhìn rõ những thứ này. Việc quản lý nội trợ trong phủ, từ nay về sau do nàng chưởng quản. Mớ sổ sách cũ kia, nàng cũng hãy tra xét luôn."

Lời hắn nói thoáng qua như gió, nhưng tựa hòn đ/á lớn ném vào mặt hồ, gợn lên ngàn tầng sóng.

Ta, một chính phi bị hắt hủi, chỉ trong một đêm, nắm trong tay đại quyền tài chính của vương phủ.

Còn tên Vương quản gia kia, lúc nghe tin này, mặt tái xanh, lập tức mềm nhũn ngã gục xuống đất.

Ta nhìn bộ dạng h/ồn xiêu phách lạc của hắn, trong lòng chẳng chút thương hại.

Ba năm nay, biết bao lần ta cùng Tiêu Triệt giữa mùa đông giá rét, đến một cục than tử tế cũng không được phân phát?

Biết bao lần, Xuân Đào đi nhận lương tháng, bị người dưới tay hắn mỉa mai châm chọc đuổi về?

Ta không vội tra sổ sách, mà trước tiên sai người thay than bạch ngân tốt nhất cho tiểu viện của ta cùng tẩm điện của Tiêu Triệt, đưa đến nguyên liệu tươi ngon nhất cùng áo đông dày dặn nhất.

Đây là thứ ta đáng được hưởng.

Đạo mệnh lệnh thứ hai của Tiêu Triệt, nhằm vào đám gia nhân từng kh/inh nhục chúng ta.

Nguyên do khởi phát, là một tiểu thái giám tên Tiểu Thuận.

Tên tiểu thái giám này trước kia ỷ là con nuôi của Vương quản gia, không ít lần gây khó dễ cho Tiêu Triệt lúc ng/u muội.

Có một lần, hắn cố ý rải đậu trên đường đi của Tiêu Triệt, khiến hắn ngã một cú chắc nịch, trán bị va vỡ một mảng lớn.

Hôm đó Tiêu Triệt tỉnh dậy, thần trí minh mẫn, Tiểu Thuận không nhìn rõ thời thế, vẫn tưởng Vương Gia dễ b/ắt n/ạt như xưa.

Hắn bưng khay trà vào phòng, thấy Tiêu Triệt ngồi trên ghế đờ đẫn, liền cười nhăn nhở tiến lại gần: "Vương Gia, uống trà chứ? Đây là loại 'trà té ngã' Vương Gia thích nhất, uống vào là tinh thần ngay!"

Hắn nói xong, còn nháy mắt với mấy tiểu nha hoàn bên cạnh.

Lúc đó ta vừa từ ngoài bước vào, nghe lời này, gi/ận đến run cả người, đang định ra tay.

Tiêu Triệt lại nhanh hơn ta.

Hắn thậm chí không ngẩng mặt, chỉ từ mũi, khẽ "hừ" một tiếng.

"Kéo hắn ra."

Giọng hắn không lớn, nhưng tựa lệnh truy sát.

Hai vệ sĩ cao lớn đứng hầu ngoài cửa lập tức đáp lời tiến vào, một trái một phải xốc nách Tiểu Thuận, như lôi x/á/c chó ch*t kéo ra ngoài.

Tiểu Thuận lúc này mới h/oảng s/ợ, gào thét như heo bị chọc tiết: "Vương Gia xá mạng! Vương Gia xá mạng! Nô tài không cố ý! Nô tài đùa với ngài thôi!"

Tiêu Triệt nhấc chén trà trên bàn, dùng nắp chén khẽ gạt bọt, thong thả hỏi ta: "Hắn trước kia, cũng thường đùa kiểu này với bổn vương?"

Giọng ta hơi khô khan: "Phải."

"Vui lắm sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm