Cửa xe vừa đóng lại, xung quanh lập tức tối sầm.
Tôi đã miễn nhiễm với th/uốc mê từ rất lâu rồi.
Nhưng vì bọn họ quá đông người, tôi không dám hành động liều lĩnh.
Một lúc lâu sau, chiếc xe dừng lại tại một nhà máy bỏ hoang.
Khi cửa xe mở ra, tôi lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc: "Bắt được người rồi à?"
"Anh Cảnh Chu, bắt được rồi."
Cảnh Chu và tôi đều từng là người trong tổ chức.
Chỉ là sau khi lão đại cũ qu/a đ/ời, cậu ta vẫn luôn không phục lão đại mới.
Cảnh Chu nghiêng người nhìn vào trong xe.
Khi nhìn thấy mặt tôi, cậu ta bỗng hoảng hốt kêu lên: "Tao bảo chúng mày bắt con trai của Thẩm Tri Ngôn cơ mà! Sao lại mang cái tên Cố Minh Thu này về đây? Chúng mày..."
Cảnh Chu còn chưa nói hết câu, tôi đột ngột mở mắt, nhấc chân đ/á thẳng vào bụng cậu ta.
Cảnh Chu kêu lên một tiếng, lăn 2 vòng ra phía sau.
"Cảnh Chu, giỏi thật đấy, đến tao mà cũng dám đụng vào!"
Cảnh Chu đ/au đến nhe răng trợn mắt, nhưng vẫn cố gượng cười lấy lòng: "Anh Thu, hiểu lầm, hiểu lầm cả! Mấy đứa này là người mới nên không hiểu chuyện! Làm phiền đến anh rồi."
Cảnh Chu vừa nói vừa nháy mắt với 4 gã đeo mặt nạ phía sau.
Có người lập tức đi bế Thẩm Cố An vẫn còn đang hôn mê trên xe xuống.
"Mày bắt đứa trẻ này làm gì?" Tôi lạnh giọng hỏi.
Cảnh Chu r/un r/ẩy, ấp úng không nói nên lời.
Tôi đen mặt, im lặng nhìn Cảnh Chu.
Đúng lúc này, bên ngoài cửa sắt truyền đến tiếng bước chân hỗn lo/ạn.
Nghe tiếng này, có vẻ như số lượng người đến không hề ít.
Thẩm Cố An vốn đang hôn mê, lúc này đột nhiên lên tiếng: "Các người ch*t chắc rồi! Bố tôi đến đón tôi rồi!"
Thì ra thằng bé này vẫn luôn giả vờ ngủ!
Tiếng bước chân ngày càng gần.
Trong lòng tôi như có hàng vạn con ngựa đang chạy lồng lộn.
Nếu để Thẩm Tri Ngôn biết tôi vẫn còn sống, thì khác gì tự đi tìm đường ch*t chứ!
Tôi thấy bọn họ định trốn đi từ cửa sau, vừa định chạy trốn theo thì đã bị Thẩm Cố An ôm ch/ặt lấy đùi: "Chú đừng sợ! Bố cháu siêu giỏi, nhất định sẽ đá/nh cho mấy tên x/ấu xa này tơi bời hoa lá!"
Trời ơi, tổ tông của chú ơi, bố nhóc cũng sẽ hànhz hạz chú tơi bời hoa lá đấy!
Tôi gào thét trong lòng đầy tuyệt vọng.
Đúng lúc này, cánh cửa sắt cũ kỹ của nhà máy bỗng nhiên bị phá tung.
Một giọng nói đầy lo âu, xuyên qua lớp bụi mịt m/ù, vang vọng khắp cả nhà máy: "Tiểu An, con ở đâu?"