Muốn Thấy Dáng Vẻ Em Thẹn Thùng

Chương 11

16/08/2026 19:46

Tim tôi gi/ật thót lên một cái, cứ như đang làm chuyện mờ ám thì bị người ta bắt quả tang tại trận vậy.

C/ứu tôi với! Anh ấy tỉnh từ bao giờ thế?!

Tôi vội vàng ngồi thẳng tắp lại ngay ngắn.

"Định lén hôn anh à?"

"???"

Giọng anh ấy hơi khàn khàn, mang theo âm điệu lười nhác: "Hửm?"

"Làm... làm gì có." Tôi có trăm cái miệng cũng không giải thích nổi: "Rõ ràng là ban nãy anh bảo em gọi anh dậy cơ mà!"

Giọng anh ấy đầy vẻ trêu chọc: "Gọi anh dậy mà phải ghé sát lại gần thế cơ à?"

Anh ấy từng bước dồn ép, tôi càng chột dạ thì giọng lại càng to hơn: "Ai bảo anh ngủ say như c.h.ế.t! Chẳng biết tối qua đi làm cái gì nữa, thật tình."

Thẩm Cận Hằng bật cười một tiếng, cũng chẳng thèm đôi co gì với tôi nữa.

Anh ấy ngả hẳn người tựa vào thành ghế phía sau, vươn vai một cái, tay còn vươn ra đến tận phía sau lưng tôi.

Ra khỏi giảng đường, Thẩm Cận Hằng vẫn vẫn bước đi sau lưng tôi ở khoảng cách không xa không gần, hệt như một cái bóng.

Tôi nhịn không nổi bèn quát: "Anh cứ đi theo em làm gì vậy?"

Anh ấy nhếch môi cười nhạt: "Đường này là của nhà em chắc?"

Tôi c/âm nín không đáp lại được câu nào.

Mặc kệ anh ấy luôn, tôi không thèm quan tâm nữa.

Tôi vòng ra tiệm bánh mì ở cổng Tây để m/ua đồ, vừa mới cầm một hộp Tiramisu và hũ sữa chua lên thì Thẩm Cận Hằng đã tiện tay gi/ật lấy rồi đi thẳng ra quầy thanh toán.

Tôi giằng lại mà không làm sao giằng nổi với anh ấy.

Tôi bảo: "Để em chuyển khoản trả tiền cho anh."

"Chuyển chác gì, khỏi đi. Chẳng phải vừa nãy đã làm phiền em gọi anh dậy sao, coi như quà cảm ơn đi. Được chưa."

"……"

Đúng lúc này, bỗng có một người bước về phía chúng tôi: "Ô kìa, đây có phải là... Vũ Đồng không?"

Khéo thế nào, người này lại chính là lớp trưởng mà tôi thầm thích hồi cấp ba.

Hồi học lớp 11, ở cái tuổi thanh xuân mới chớm nở, tôi đã viết tên cậu ấy vào cuốn sổ nhật ký của mình.

Chẳng hiểu sao mà vào một ngày, cuốn sổ ấy lại bị người ta lôi ra. Thế là tôi bị đem ra làm trò đùa giữa giờ ra chơi: "Tin sốt dẻo đây, tin sốt dẻo đây! Thế mà Lý Vũ Đồng lại đi yêu thầm lớp trưởng của chúng ta kìa!!"

"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha."

Tất cả mọi người đều nhìn tôi mà cười phá lên. Lúc đó tôi chỉ h/ận không thể chui luôn đầu vào hộc bàn cho xong.

Lúc đó lớp trưởng không nói gì, chỉ lẳng lặng gi/ật lại cuốn nhật ký từ tay những người kia rồi đưa cho tôi. Khi ấy tôi thấy mặt mình nóng bừng lên, khẽ lí nhí nói: "Cảm ơn cậu".

"Yêu thì phải dõng dạc nói to ra chứ, tỏ tình đi Lý Vũ Đồng! Nhanh lên!"

Trong khoảnh khắc ấy, khi nhìn lớp trưởng đang đưa cuốn sổ lại cho mình, một luồng dũng khí bỗng xông thẳng lên tận n/ão tôi: "Lớp trưởng, thật ra tớ thích..."

Nhưng tôi còn chưa kịp nói hết câu thì lớp trưởng đã mỉm cười ngắt lời: "Xin lỗi nhé, cậu không phải là gu của tớ. Sau này cậu đừng viết tên tớ vào sổ nữa."

"Xin lỗi, làm phiền cậu rồi."

Những người xung quanh vẫn đang cười ồ lên không ngớt. Tôi cúi gằm mặt xuống, h/ận không thể chui tọt luôn xuống đất.

Đáng lẽ ra tôi không nên bắt chước mấy nữ chính thanh xuân đ/au thương gì gì đó, lại còn đi viết tên cậu ta kín đặc một trang giấy nữa chứ.

Hơn nữa, dường như việc được tôi thích là một chuyện vô cùng mất mặt đối với cậu ấy vậy.

Kể từ đó trở đi, ngoại trừ những việc chung của lớp bắt buộc phải trao đổi ra, tôi hiếm khi chủ động nói chuyện với lớp trưởng.

Cái cảm giác vừa ê chề vừa chua xót ấy đã gặm nhấm, đeo bám tôi suốt một thời gian dài.

May mắn thay là cái cảm giác ấy cũng nhanh ch.óng nhạt phai trong những tháng ngày ôn thi đại học bận tối tăm mặt mũi sau đó.

Lúc đó tôi cũng chẳng có mấy bạn bè, chỉ đành tự an ủi bản thân mình rằng: tình yêu tình đương cái khỉ mốc gì chứ, thà cắm đầu vào học còn hơn.

Tôi cứ ngỡ sau khi thi đại học xong, tôi đã hoàn toàn nói lời tạm biệt với những đoạn ký ức này rồi.

Thế mà lúc này đây.

"Vũ Đồng, lâu rồi không gặp cậu." Lớp trưởng vẫn đeo chiếc kính gọng mảnh màu bạc trên sống mũi. Cậu ấy mỉm cười ôn hòa: "Ban nãy suýt chút nữa tớ không nhận ra cậu đấy."

Thẩm Cận Hằng liếc nhìn cậu ta một cái: "Cậu là ai?"

"Thế còn cậu là ai?" Lớp trưởng cũng vặn hỏi ngược lại.

Tôi còn đang do dự xem trong tình huống này có cần thiết phải giới thiệu hai người họ với nhau không.

Thẩm Cận Hằng đáp lại với dáng vẻ thong dong lười biếng: "Tôi là bạn trai của cô ấy."

Vẻ mặt ôn hòa lịch thiệp của lớp trưởng sượng trân ngay lập tức. Cậu ấy đưa ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi sang nhìn tôi: "Vũ Đồng, cậu..."

Tôi vội vàng túm lấy tay áo của Thẩm Cận Hằng gi/ật gi/ật: "Không phải, không phải đâu. Anh ấy nói đùa với cậu đấy."

Lớp trưởng khẽ thở phào nhẹ nhõm rồi cười: "Tớ biết ngay mà."

Một đứa mắc chứng sợ giao tiếp xã hội như tôi đành phải cố nặn ra vài câu hàn huyên: "Lớp trưởng này, cậu đâu có học trường tớ đâu, sao lại ở quanh khu này vậy?"

"Dạo này tớ đang làm dự án mới nên có quen vài người bạn học ở trường cậu. Hôm nay tớ qua đây để bàn chút việc, không ngờ lại tình cờ gặp cậu."

"À à ra là vậy, trùng hợp thật đấy."

"À này, hay là bọn mình kết bạn..."

Thẩm Cận Hằng bỗng lên tiếng: "Bé ngoan, em buôn chuyện xong chưa?"

Anh ấy lại bắt đầu gọi tôi là bé ngoan rồi.

Nghe thấy hai chữ đó, rõ ràng sắc mặt lớp trưởng trở nên thiếu tự nhiên. Tôi cũng nhân cơ hội này nhanh ch.óng nói lời chào tạm biệt với cậu ấy.

Vừa mới bước qua cổng trường, tôi đã bị Thẩm Cận Hằng kéo tuột lại trước mặt anh ấy: "Thằng cha ban nãy là gì của em vậy?"

"Lớp trưởng hồi cấp ba."

"Em thích mấy cái kiểu thư sinh ốm yếu thế hả?"

Tôi y như con mèo bị giẫm phải đuôi mà gắt lên: "Tuyệt đối không có chuyện đó nhé!"

Bao nhiêu năm trôi qua rồi, hiện tại tôi chẳng còn chút tình cảm nào với lớp trưởng nữa.

Nhưng cứ nhớ lại mấy chuyện trước kia là tôi lại thấy có phần x/ấu hổ, nên giọng điệu cũng chẳng được tốt cho lắm: "Thẩm Cận Hằng, anh đừng có mà đoán mò lung tung được không?!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

VỢ CŨ CỦA LỤC TỔNG KHÔNG DỄ DỖ

Chương 19 - HẾT
Tôi là Omega có độ tương hợp 100% với Lục Kiêu. Thế nhưng anh lại chán ghét tôi, chỉ tìm đến tôi mỗi khi cần giải tỏa trong kỳ mẫn cảm. Là một Omega khiếm khuyết, vốn dĩ tôi rất khó thụ thai, vậy mà lần nào sau khi kết thúc, anh cũng lạnh lùng đứng nhìn tôi nuốt xuống viên thuốc tránh thai khẩn cấp. Lần này cũng không ngoại lệ. Tôi nhìn hai viên thuốc trắng tinh trong lòng bàn tay, trong miệng đắng ngắt. Lục Kiêu thấy tôi chần chừ, liền lạnh mặt nói: “Cậu không uống cũng được, dù sao cái loại Omega khiếm khuyết như cậu cũng chẳng mang bầu nổi đâu…” Lời còn chưa dứt, tôi đã dứt khoát nuốt chửng hai viên thuốc. Vị đắng chát từ cổ họng lan dần đến tận con tim. Lục Kiêu sẽ mãi mãi không bao giờ biết được - tôi đã từng thực sự mang trong mình cốt nhục của anh.
27.08 K
3 [Ngôn tình] Phu quân người phàm là thần quân Ngoại truyện 2 + 3: Nguyệt Lão và Đá Tam Sinh.
5 Gió Đêm Thoảng Chương 9.
7 Tổng tài 3 giây Chương 15
12 Ngàn Phật Loạn Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hương Trúc Và Socola Đen

Chương 8
Tuyến thể chậm phát triển đột ngột phân hóa, kỳ phát tình bùng nổ, Bùi Dịch ném tôi về phía em trai hắn. Hắn nói: "Cậu chỉ là một nam Beta, không chịu nổi Alpha đâu." "Em trai tôi cũng là một Beta, ghép với cậu là vừa vặn rồi ." Nhưng có điều hắn không biết rằng, em trai hắn là Alpha giả danh Beta, còn tôi chỉ là phân hóa muộn hơn một chút. Trong suốt một tháng sau đó, tôi không hề gọi cho Bùi Dịch một cuộc điện thoại hay gửi một tin nhắn Wechat nào. Bùi Dịch cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa, mò đến tận cửa đòi người, nhưng lại bị mùi pheromone nồng đậm làm cho choáng váng. Người đàn ông xưa nay vốn luôn bình tĩnh, kiềm chế nay lại mất khống chế mà gào thét: "Đó là chị dâu của mày, sao mày dám hả?" Chàng trai trẻ tuổi ôm lấy tôi, đôi lông mày mang theo sự thỏa mãn: "Anh hai, anh đừng dữ dằn như vậy, làm em dâu của anh sợ rồi kìa."
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
0