Úc Chiêu vẫn cười:

“Nhưng chúng tôi cứ muốn ở lại.”

Không khí rơi vào im lặng.

Đột nhiên, ba người đồng loạt nhìn về phía tôi.

Tôi thật sự không hiểu—

Sao cứ im lặng là lại nhìn tôi vậy???

“Cái đó…”

Tôi dè dặt mở miệng:

“Là… đang hỏi ý kiến của tôi sao?”

“Đúng vậy.”

Úc Chiêu cười dịu dàng:

“Nhưng bây giờ, bé xinh lại không nhớ.”

“Không công bằng… nên, chúng tôi giúp em nhớ lại nhé.”

Nói rồi, từng bước một, họ ép tôi vào giữa.

Mỗi người lấy ra—

Một sợi dây đỏ, một chiếc vòng bạc, và một viên ngọc trai.

Chỉ trong chốc lát—

Chúng được ghép lại thành một sợi dây chuyền tinh xảo.

Khoảnh khắc nhìn rõ—

Đầu tôi như muốn n/ổ tung.

21

Cuối cùng… tôi nhớ ra tất cả.

Hóa ra trước khi bước vào phó bản—

Tôi là cậu chủ nhỏ của nhà họ Trì, được mọi người cưng chiều.

Bùi Hành và Úc Chiêu cũng xuất thân giàu có.

Họ lớn lên cùng nhau, qu/an h/ệ rất tốt.

Nhưng trong một buổi tiệc thương mại—

Cả hai lại cùng lúc yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên.

Huynh đệ ngày xưa trở mặt thành th/ù.

Thậm chí không tiếc phá sập công ty của đối phương.

Nhưng họ đề phòng lẫn nhau—

Lại không đề phòng người anh cả nhà họ Trì—Trì Hàn Thanh.

Hắn từ lâu đã có ý nghĩ không nên có với tôi.

Chỉ vì thân phận mà luôn kìm nén.

Cho đến khi hắn biết tôi không phải em ruột của mình—

Phó bản q/uỷ dị giáng xuống.

Thế là, mọi trật tự đạo đức đều bị phá vỡ.

Bên cạnh tôi— Chỉ còn lại Trì Hàn Thanh.

Chúng tôi cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện.

Từ lâu đã xem đối phương là người quan trọng nhất.

Cho đến khi bước vào phó bản “Cái Cân”.

Một người sống— Người còn lại sẽ bị xử tử.

Tôi quyết định hy sinh.

Mắt đỏ hoe, tháo viên ngọc trai trên dây chuyền, đưa cho Trì Hàn Thanh.

Nhưng người luôn điềm tĩnh, lạnh nhạt ấy lại mỉm cười.

Và chọn cái ch*t trước tôi.

22

Sau khi Trì Hàn Thanh rời đi—

Tôi sống trong trạng thái mơ hồ.

Cho đến khi, trong một phó bản khác, tôi gặp Úc Chiêu.

Khi đó hắn đã là người chơi nổi danh trên bảng thông quan.

Còn thức tỉnh năng lực “ý niệm kh/ống ch/ế”.

Nhìn thấy tôi, Úc Chiêu vui mừng khôn xiết.

Nhưng khi nhận ra sắc mặt tôi—

Hắn nhanh chóng đoán ra mọi chuyện.

Do dự một lát, hắn vẫn dùng năng lực xóa ký ức của tôi.

Úc Chiêu rất hay cười, cũng luôn khiến người khác bật cười.

Ở bên hắn, tôi thật sự rất vui.

Đến ngày x/á/c nhận qu/an h/ệ—

Tôi nghiêm túc, tháo chiếc vòng bạc trên dây chuyền đưa cho hắn.

Úc Chiêu lập tức đeo lên, ánh mắt sáng rực.

“Bé xinh, đây là nhẫn em tặng tôi sao?”

“Vậy khi chúng ta trở về thế giới thực, mình kết hôn nhé, được không?”

Thấy tôi đỏ mặt gật đầu, hắn reo lên, ôm tôi xoay vòng mấy lần.

Nhưng—

Không lâu sau, hắn lại ch*t.

Trong phó bản “Rừng Đen”.

Rõ ràng chúng tôi sắp thông quan rồi—

Trong màn sương m/ù, đột nhiên một xúc tu khổng lồ lao ra.

Úc Chiêu theo bản năng đẩy tôi về phía ánh sáng.

Còn mình không kịp né, bị kéo đi.

Tôi khóc đến tê tâm liệt phế.

Hắn vẫn cười—

Chỉ là nụ cười có chút chua xót.

“Bé xinh… thật không nỡ để em quên tôi.”

23

Tôi lại một lần nữa bị xóa ký ức.

Sau đó gia nhập một đội người chơi.

Đội trưởng của đội tên là Bùi Hành.

Tính cách hắn cực kỳ tệ, chẳng đứng đắn chút nào.

Chỉ cần có ai hơi làm hắn không vừa ý—

Hắn sẽ lập tức gi*t ch*t.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm