Lạc Đà Cái

Chương 01

26/01/2026 17:39

Ông nội vừa dứt lời, lạc đà mẹ liền liếc mắt nhìn ông một cái.

Ánh mắt nó nhìn ông rất kỳ lạ, tựa như đang đ/á/nh giá con người ông.

Ông nội nhíu mày nói: "Thịt lạc đà khó ăn lắm, cháu nên m/ua con lợn b/éo về làm thịt thì hơn."

Lời ông vừa dứt, bà nội đã sốt ruột quát lên: "Nói nhảm! Ông chưa từng ăn thịt lạc đà, sao dám nói linh tinh như thế?"

Bà quay sang Trần Vọng, hỏi với nụ cười trên môi: "Cháu muốn m/ua lạc đà con thì trả giá bao nhiêu?"

Bà vốn luôn muốn b/án đàn lạc đà để đổi lấy mấy con lợn b/éo.

Trần Vọng ngập ngừng giây lát rồi giơ 2 ngón tay.

Bà nội bĩu môi: "A Vọng, số tiền này chẳng đủ m/ua lạc đà đâu. Cháu thêm chút đi."

Trần Vọng nhíu mày, giơ thêm 3 ngón tay: "Nhiều nhất chỉ được thế này thôi. Cháu chỉ muốn nếm thử thịt lạc đà thôi mà. Bác không b/án thì thôi, cháu đi vậy."

Chưa dứt lời, bà nội đã sốt sắng đáp: "B/án… B/án... Đều là người trong làng cả, bác b/án rẻ cho cháu. Cháu tự chọn đi."

Vừa nghe thế, lạc đà mẹ lập tức đứng che chở cho 2 con nhỏ sau lưng.

Nó liên tục giẫm hai chân trước xuống đất, miệng phát ra tiếng phì phò như đang cảnh cáo Trần Vọng.

Trần Vọng cười nói: "Cháu muốn con lạc đà cái nhỏ đằng kia."

Bà nội mở chuồng ngay lập tức, quay sang bảo ông nội: "Ông già, đuổi con lạc đà cái nhỏ ra cho A Vọng đi."

Ông nội nhíu mày, liếc nhìn lạc đà mẹ rồi nói với Trần Vọng: "A Vọng, lạc đà con còn quá nhỏ. Bây giờ bắt về chắc không sống nổi 3 ngày. Theo bác, cháu hãy để nó ở nhà bác nuôi. Đến đúng ngày Tết hãy quay lại bắt về làm thịt, thịt sẽ tươi ngon hơn."

Lúc này, còn chưa đầy 10 ngày nữa là đến Tết.

Trần Vọng nheo mắt cười: "Bác không hiểu rồi. Lạc đà con vừa mới sinh, xươ/ng còn giòn, ăn vào mới tuyệt chứ!"

Nói đến đây, hắn nuốt nước bọt một cái, mắt không rời khỏi con lạc đà con.

Bà nội thúc giục: "Ông già nhanh lên, đừng để A Vọng phải đợi lâu!"

Ông nội vừa bước vào chuồng, lạc đà mẹ đã lao tới.

Ông lớn tuổi rồi nên không kịp tránh, bị húc cho ngã nhào.

Con vật còn dùng chân giẫm lên bụng ông.

Bà nội quát lớn: "Con s/úc si/nh đáng ch*t! Coi chừng bà gi*t mày!"

Bà cầm roj xông vào chuồng, quất mạnh vào lạc đà mẹ.

Dân làng cũng vội vàng vào giúp, mãi sau mới dồn được con vật vào góc chuồng.

Ông nội bò dậy, toàn thân đầy đất cát cùng vết chân lạc đà.

Ông thở dốc, mặt mày tái mét quát: "Đồ vo/ng ân bội nghĩa! Sớm muộn gì tao cũng gi*t mày!"

Lạc đà mẹ rú lên tiếng kêu chói tai khi lạc đà con bị lôi ra khỏi chuồng.

Trần Vọng bước tới xoa đầu lạc đà con, cười hớn hở: "Vừa nhìn đã thấy ngon! Chắc chắn phải nướng lên mới được!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
4 Khắc Sâu Chương 11
8 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
9 Múa Triệu Hồn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm