Suốt cả buổi sáng, tôi cứ bồn chồn không yên.
Cảnh sát chạy lên chạy xuống ngoài hành lang, cả tòa nhà náo nhiệt hẳn lên.
Khu chung cư này có tổng cộng 8 tòa nhà, tòa chúng tôi ở có ít dân cư nhất.
Toàn bộ tòa nhà chỉ có 4 hộ gia đình.
Bởi trước đó ở đây có một cụ bà bị con trai ng/ược đ/ãi , mặc áo đỏ nhảy lầu t/ự t*.
Tiếp đó chưa đầy 1 tuần sau, một học sinh cấp 3 chuẩn bị thi đại học vì áp lực quá lớn cũng chọn cách nhảy lầu kết liễu đời mình.
Kể từ đó, cư dân trong tòa nhà bắt đầu lần lượt b/án nhà dọn đi.
Mọi người đều kiêng kỵ những chuyện này, nhưng người nghèo thì khác.
Căn hộ giá rẻ như thế này đối với kẻ nghèo muốn an cư trong thành phố như tôi quả là cám dỗ khó cưỡng.
Nghĩ đến đây, tôi chợt muốn gọi điện cho chồng đang đi làm ăn xa.
Chưa kịp rút điện thoại ra, chuông cửa lại vang lên.
Nhìn qua ống nhòm, tôi thấy chủ nhà số 201 đang lấp ló ngoài cửa.
Vừa mở cửa, hắn đã sốt sắng bước vào: "Từ Tình, cảnh sát đã đến nhà cô chưa?"
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao tầng trên lại có người ch*t?"
Trương Bình nhổ nước bọt xuống đất: "Hai người đó đáng ch*t từ lâu rồi! Hừ, nếu biết được ai là ân nhân trừ gian diệt á/c, tôi nhất định sẽ hậu tạ!"
Tôi ra hiệu bảo hắn nói khẽ thôi: "Cảnh sát vẫn chưa đi đâu, anh đừng có nói bừa."
Chủ nhà số 402 là kẻ th/ù chung của cả tòa nhà chúng tôi.
Khả năng gây sự của vợ chồng kia, tất cả chúng tôi đều từng chứng kiến.
Chỉ vì một lần Trương Bình cùng vợ mình đi lên lầu, lúc đó vợ của gã đàn ông tầng trên xách đồ mà Trương Bình không giúp đỡ, hai vợ chồng nhà họ đã đuổi theo ch/ửi rủa suốt cả năm trời.
"Cửa nhà tôi đầy nước bọt của họ, ch*t là đáng đời!"
Nói đến đây, hắn chợt nhớ ra điều gì đó: "Sáng nay tôi dậy sớm. Lúc cảnh sát đến tôi đã nhìn thấy, cô biết hai người đó ch*t thảm thế nào không?"
Tôi lắc đầu.
Trương Bình bỗng hạ giọng: "Trên người không còn chút thịt nào, toàn là khung xươ/ng."
Hắn chép miệng, "Chỉ còn nguyên 2 cái đầu!"
Nghe vậy, lòng tôi hoảng lo/ạn: "Chuyện... Chuyện này đ/áng s/ợ tới vậy sao?"
Trương Bình vỗ mạnh vào đùi mình: "Chuẩn không cần chỉnh! Sau này đưa đón Tiểu Bằng, cô nhớ cẩn thận đấy. Nhưng mà phải công nhận, hung thủ gi*t người giỏi thật! Đáng lẽ phải xử lý hai đồ khốn đó từ lâu rồi!"
Nói xong, hắn còn chọc chọc vào cánh tay tôi: "Sao cô không cười? Đáng lẽ cô còn mong họ ch*t hơn ai hết chứ."
Nghe câu này, lòng tôi rối bời: "Thôi, thời điểm nh.ạy cả.m thế này, tôi không muốn bị cảnh sát bắt vào đồn thẩm vấn đâu. Anh về đi."
Thấy thái độ của tôi, Trương Bình nhếch mép cười gượng rồi đóng cửa bỏ đi.
Hai người này kết oán với quá nhiều người.
Trong 4 hộ gia đình chúng tôi, họ đã gây th/ù chuốc oán với 3 nhà. Cộng thêm việc Trương Bình nói họ ch*t thảm, tôi đã hình dung ra kẻ gi*t họ phải h/ận họ đến nhường nào.
Trong tòa nhà này, ngoài tôi và Trương Bình, chỉ còn một cụ bà nữa.
Tổng cộng chỉ có 3 người lớn.
Chưa kịp chìm vào suy nghĩ, điện thoại chợt reo lên.
"Alo, anh ơi!"
Nghe giọng nói quen thuộc, tôi không kìm được nước mắt.
"Anh đang trên đường về, đừng khóc nữa Tiểu Tình. Con trai và con gái đều bình an chứ?"
"Anh về rồi sao?" Tôi kêu lên kinh ngạc, hóa ra hôm nay cảnh sát không triệu tập tôi là để đợi chồng tôi về.
"Nửa tiếng nữa là xuống tàu cao tốc."