Buổi tối sau khi hắn quay xong, liền dẫn tôi về khách sạn của mình.
Căn phòng được sắp xếp cho tôi nằm ngay cạnh phòng hắn, quả thực tốt hơn nhà trọ nhỏ tôi từng ở không biết bao nhiêu lần.
Hơn nữa Mẫn Nam Dã còn không yêu cầu tôi ngày nào cũng phải đi theo hắn.
"Khi nào cần đến cậu thì cậu hãy tới, thời gian còn lại cậu cứ tự do sắp xếp."
"Mẫn Nam Dã, anh đúng là một người tốt." Đối xử với tôi tốt hệt như sư phụ vậy.
Kể từ ngày đó, tôi dọn đến ở ngay cạnh phòng hắn. Ngày nào cũng chạy tới chạy lui ở trường quay. Nhưng vì họ đều biết tôi là diễn viên đóng thế nên cũng chẳng có ai ngăn cản tôi cả.
Tuy nhiên, điều khiến tôi có chút bực bội là: Tôi vẫn chưa tìm thấy con rắn đó.
Rõ ràng là ở khu vực này, chẳng lẽ con rắn đó căn bản không hề hóa người sao?
Tuy rằng chưa tìm thấy xà yêu. Nhưng tiến triển giữa tôi và Mẫn Nam Dã lại rất thần tốc.
Hắn đối xử với tôi quá tốt. Một người mới xuống núi tiếp xúc với thế giới như tôi, làm sao từng gặp ai đối xử với mình như vậy chứ.
Hơn nữa. Những cảnh quay của chúng tôi toàn là những phân đoạn khiến người ta đỏ mặt tía tai.
Tôi nghĩ, nếu như vậy mà tôi vẫn không rung động. Thì có lẽ mới là chuyện lạ đấy.
Hơn nữa Mẫn Nam Dã luôn nói chuyện với tôi một cách dịu dàng, ngay cả khi quay phim có xảy ra sai sót, hắn cũng không hề trách móc tôi. Chỉ nhẹ nhàng an ủi tôi.
Còn tốt hơn cả sư phụ nữa.
Tôi: [Sư huynh, hình như em rung động rồi.]
Sư huynh: [Tim không đ/ập thì người chẳng phải ch*t rồi sao? Đồ ngốc.]
Đúng vậy, không lâu sau khi được Mẫn Nam Dã cưu mang, tôi đã liên lạc được với sư huynh.
Anh ấy không giống tôi, anh ấy có gia đình, nên sau khi xuống núi vài năm trước.
Anh ấy đã trở về nhà, còn kế thừa gia nghiệp, giờ đã là một vị tổng tài lớn rồi.
Còn chuyện tôi xuống núi, sư phụ mãi sau này mới nói với anh ấy.
Vừa biết tin, anh ấy liền dùng truyền thanh phù liên lạc với tôi.
Vốn dĩ anh muốn đến đón tôi về chỗ của anh ấy. Nhưng bị tôi từ chối rồi.
Một là vì hiện tại tôi không nỡ rời xa Mẫn Nam Dã. Hai là vì tôi vẫn chưa bắt được xà yêu.
Tôi đâu phải xuống núi để chơi. Tôi là có việc chính sự mà.
Đại sư huynh cũng không ép tôi, chỉ tìm người gửi cho tôi một chiếc điện thoại, còn nạp tiền vào trong đó nữa.
Cho nên bây giờ dù tôi không đi làm diễn viên đóng thế. Cũng không thiếu tiền nữa.
Nhưng tôi không nói chuyện này với Mẫn Nam Dã.
Tôi: [Không phải ý đó, ý em là, hình như em đã thích một người đàn ông rồi.]
Đại sư huynh không hề ngạc nhiên.
Có lẽ vì ở trên núi quá lâu rồi. Cũng có thể vì đã từng chứng kiến quá nhiều thứ kỳ quái. Cho nên đối với chuyện sư đệ của mình thích một người đàn ông, anh không hề có phản ứng gì quá ngạc nhiên.
Sư huynh: [Tên gì? Nhà ở đâu? Em đã nói cho anh ta biết em làm nghề gì chưa? Sau này nếu em quay về núi, anh ta có chấp nhận được không?]
Tuy đại sư huynh không nói lời phản đối. Nhưng những điều anh ấy nói đều khiến tôi không còn cảm thấy vui vẻ được nữa.
Đúng vậy. Mẫn Nam Dã không biết tôi làm nghề gì. Nếu biết rồi, liệu hắn có sợ hãi không?
Sư huynh: [Tiểu Phong, chơi bời thì được, nếu thực sự muốn bên nhau lâu dài với đối phương, nhớ phải nói rõ ràng trước khi bắt đầu, chuyện này sư phụ có biết không?]
Tôi: [Không biết, chỉ là em thích hắn thôi, hắn có thích em hay không em còn chưa biết nữa là, nhỡ đâu người ta căn bản không thích em, thì cũng chẳng có gì để nói cả, em biết rồi ạ.]
Sư huynh: [Cẩn thận bị lừa.]
Tôi tắt điện thoại. Nghĩ đi nghĩ lại. Mẫn Nam Dã đời nào lừa tôi chứ. Hắn đơn thuần và lương thiện như vậy, chỉ có tôi lừa hắn thôi.
Tuy rằng hiện tại, tôi cảm thấy chính mình đang lừa dối hắn.