"Bảo bối ngoan, cô ta không chạy thoát đâu."
Vốn là giọng nói quen thuộc của người yêu, lúc này lại như bùa đòi mạng, làm Ôn D/ao không kìm được r/un r/ẩy toàn thân, cô bịt ch/ặt miệng mình, nước mắt làm nhòe cả mắt.
Bên ngoài nhà vệ sinh, một bóng người hiện ra, rồi thêm một bóng đen khác từ từ xuất hiện. Tựa rắn đ/ộc quấn quanh cái bóng ban đầu.
"Bảo bối, nếu cô ta không chịu ra, chúng ta đi tìm chìa khóa nhà vệ sinh nhé."
Tiếng bước chân dần xa, Ôn D/ao sợ hãi thu mình vào góc tường phòng tắm.
Không gian phòng tắm nhỏ hẹp, một khi Giang Hành tìm được chìa khóa vào từ bên ngoài, Ôn D/ao có chạy cũng không thoát.
Cảnh tượng q/uỷ dị ngoài cửa phòng tắm vừa rồi cư dân mạng cũng đã thấy.
[Vãi chưởng x2, đm đây là cái thể loại gì thế này!]
[D/ao Dao đừng ngồi chờ ch*t! Nhà Thái tử gia có 3 tầng, em chạy ra ngoài trốn đi!]
[Không được đâu, đợi Hứa Noãn tới đã!]
[Vạn nhất mấy thứ đó vào được, phòng tắm nhỏ thế này, chạy cũng không chạy được!]
Ôn D/ao nhắn hỏi tôi. Nhưng tôi cũng không chắc.
Còn 15 phút nữa mới tới nơi, đủ thứ có thể xảy ra.
Ôn D/ao nghiến răng, bê đồ chặn cửa ra ngoài, cô cẩn thận hé cửa phòng tắm nhìn ra ngoài. Không có gì cả.
Ôn D/ao thở phào một hơi, bắt đầu rón rén bước ra ngoài.
Nhưng ngay khoảnh khắc cô vừa bước ra khỏi phòng tắm, nghe thấy một giọng nói vang lên từ trên đỉnh đầu.
"D/ao Dao, tìm thấy em rồi nhé."
"A—" Ôn D/ao hét lên chói tai.
Chỉ thấy một người đàn ông tướng mạo cực kỳ tuấn tú mang nét yêu mị đang treo ngược trên đỉnh đầu Ôn D/ao.
Khóe miệng hắn mang theo nụ cười, trong mắt lóe lên ánh sáng đỏ.
Phía sau hắn, một cái x/á/c nữ không đầu đang bám ch/ặt trên người hắn, không ngừng vặn vẹo thân mình.
[Trời đất! Mình vừa thấy gì thế này?]
[X/á/c không đầu... thật sao???]
Ôn D/ao ngã vật xuống đất.
"D/ao Dao đừng sợ, nào, đưa tay cho anh."
Cánh tay yêu q/uỷ bỗng kéo dài ra vô hạn, thẳng tắp vươn tới trước mặt Ôn D/ao.
Một giọng nữ the thé vang lên từ cái x/á/c không đầu kia: "Khuôn mặt cô ta đẹp quá."
Nam yêu q/uỷ cười khẽ: "Sau đêm nay, khuôn mặt của cô ta sẽ là của em."
Tay hắn chạm vào Ôn D/ao.
Ôn D/ao hét lên một tiếng, từ trong túi rút ra con d/ao rạ/ch bưu kiện nhanh chóng ch/ém nát tay hắn. Nhân lúc hắn đ/au đớn, Ôn D/ao lao ra ngoài.
Cửa chính khóa ch/ặt.
Cô ấy tái mặt chạy xuống tầng trệt, giọng nữ q/uỷ gào thét: "Bắt lấy cô ta!"
Ôn D/ao trốn vào kho chứa đồ, nín thở nghe tiếng bước chân rình rập quanh nhà:
"D/ao Dao hư rồi, để anh bắt được em sẽ phải đền tội đấy."
"Ra đi em."
"Sắp tìm thấy em rồi nhé..."
Nước mắt lã chã rơi, cô ấy r/un r/ẩy nhắn tin:
"Đại sư, cô đến đâu rồi"
"C/ầu x/in cô, c/ứu tôi với"
Tôi mím ch/ặt môi, tốc độ xe đã lên đến mức cao nhất. Chỉ là khi tôi định vào khu biệt thự thì bị bảo vệ chặn lại.
"Không có thẻ thông hành, không được vào."
"Chú ơi, chuyện liên quan đến mạng người, phiền chú thông cảm một chút, tôi vào rồi ra ngay."
Bảo vệ cười nhạt một tiếng, liếc nhìn chiếc xe phía sau tôi: "Cô có chuyện gì chứ? Chỗ này không phải nơi cô có thể đến, mau đi đi, đi chỗ khác chơi."
Khán giả trong livestream sắp phát đi/ên vì lo lắng rồi. Tôi cũng rất vội, ngay lúc tôi chuẩn bị xông càn vào thì trong khu chạy ra một thanh niên mặt lạ.
"Chú, chú, đây là bạn cháu, phiền chú cho cô ấy vào một chút."
Thấy người tới, chú bảo vệ mới lập tức nở nụ cười: "Hóa ra là bạn của Tống thiếu gia, tôi mở cổng ngay đây."
Tôi nghi ngờ nhìn thanh niên tên Tống Nghiêm, nhưng thời gian không còn.
Xe lao vào khuôn viên căn biệt thự tràn ngập ánh đèn nhưng chỗ nào cũng toát ra vẻ q/uỷ dị.
"Cửa khóa ch/ặt! Hay gọi cảnh sát đi?" Tống Nghiêm hỏi.
Tôi không đáp, rút chiếc c/ưa máy mới m/ua trong balo đen, cười lạnh: "Cảnh sát tới thì muộn rồi!"
*Ầm ầm ầm!*
Khoảnh khắc ổ khóa bị phá hỏng, Tống Nghiêm nhanh tay lẹ mắt trực tiếp tung chân đạp tung cửa.
Tôi vừa xông vào đã thấy Ôn D/ao bị nam yêu q/uỷ bóp ch/ặt cổ. Ngón tay của cái x/á/c nữ không đầu bám phía sau nam yêu q/uỷ đã đặt lên đầu Ôn D/ao.
"Dương minh chi tinh, thần kỳ cực linh, nhiếp âm u tà khí, hiện nguyên hình! Lệnh bài đắc dục, thiên binh hành pháp, tốc tốc như luật lệnh!"
Tôi vung bùa chú. Nữ q/uỷ đ/au đớn, thét lên rồi buông tay.
Tống Nghiêm lập tức kéo Ôn D/ao ra. Nhưng cô gái đã mất h/ồn phách, đôi mắt trống rỗng. Trên vai nữ q/uỷ, một khuôn mặt mới đang mọc ra - giống hệt Ôn D/ao!
Ch*t ti/ệt! Tôi cắn răng quan sát trận pháp. La bàn chỉ hướng, tôi ném gương bát quái cho Tống Nghiêm: "Trông chừng cô ấy!"
Theo la bàn chỉ điểm, tôi đi đến một khu vườn phía sau. Nam yêu q/uỷ gầm thét đuổi theo. Khu vườn hiện ra với đào, mai đỏ, hoa hấu dây và long huyết thụ - bốn loại cây được kết nối bằng sợi tơ m/áu.
*Vút!*
Móng vuốt đỏ lòm x/é qua không khí. Tôi né được một chiêu thì bốn cánh tay m/a quái từ bốn phía tấn công, để lại vệt m/áu tươi trên người.
Không đ/á/nh lại Song Sinh Yêu Q/uỷ trong đêm trăng tròn này được! Tôi rút tấm vải đen tẩm huyết chó đen ném ra: "Cho các ngươi nếm thử!"
Yêu q/uỷ rú lên thảm thiết.
Tranh thủ thời gian, tôi phóng bùa về phía bốn cây - vô hiệu!
"Dùng cách thô sơ đi! Bắt lấy!" Tống Nghiêm ném túi đồ tới.
*Ầm ầm!*
Lưỡi c/ưa máy x/é nát thân đào. Hoa đào rơi xuống bùn, yêu nam yêu nữ đồng loạt gào thét. Mặt hắn bắt đầu biến dạng.
Tôi không chần chừ, chân đạp nát hoa hấu dây, tay c/ưa phăng cây mai đỏ.
Bốn linh mộc - diện, cốt, thân, h/ồn - đổ gục. Khi long huyết thụ g/ãy răng rắc, sợi tơ m/áu đ/ứt lìa.
Yêu nam gục xuống sàn. Yêu nữ bám trên lưng hắn trọng thương - vốn đã mất đầu từ trước, giờ bị gián đoạn cư/ớp x/á/c, chỉ còn thoi thóp.
Ôn D/ao tỉnh lại, chạy ra sảnh. Nhìn người yêu cũ hóa yêu q/uỷ muốn đoạt mạng mình, cô run bần bật. Nỗi k/inh h/oàng lẫn đ/au đớn nghẹn ứ nơi cổ họng.