TRUY TÌM SỰ THẬT

Chương 1.

28/08/2025 14:11

Khoảnh khắc tôi trồi lên khỏi mặt nước, tôi và gã câu cá đêm bốn mắt nhìn nhau.

Hắn nhìn tôi, mặt tái mét; tôi nhìn hắn, mặt đầy ngơ ngác.

Cái quái gì đang xảy ra thế? X/á/c tôi lại bị một tên câu cá kéo thẳng lên bờ.

Tôi đang định tung tuyệt chiêu dọa hắn chạy té khói, thì ngay giây sau, hắn rút điện thoại ra. Bấm số gọi thẳng cho cảnh sát.

"Alo, tôi báo án. Tôi vừa câu cá ở hồ Nguyệt, thì câu lên… nửa cái x/á/c, mấy anh đến ngay nhé."

Nửa cái x/á/c… là ý gì chứ?

Khi gọi điện, hắn tỏ ra cực kỳ hoảng lo/ạn, giọng r/un r/ẩy. Nhưng vừa cúp máy, nét mặt lập tức trở lại bình tĩnh.

Hắn chậm rãi tiến lại gần, ngồi xổm xuống, chăm chú quan sát x/á/c tôi. Tôi hoàn toàn không đoán được hắn đang nghĩ gì.

Chẳng lẽ tôi gặp phải một tên bi/ến th/ái… kiểu ái tử thi?

Vấn đề là, thủy q/uỷ như chúng tôi, một khi rời mặt nước thì không thể tấn công con người.

Nhưng vẫn có thể chọn cách nhập x/á/c đoạt h/ồn. Tôi vừa định lao vào người hắn thì một luồng năng lượng mạnh mẽ hất tôi văng ra xa.

Cả người tôi choáng váng. Ngay lúc đó, x/á/c tôi bắt đầu th/ối r/ữa với tốc độ trông thấy.

Rõ ràng khi vừa bị kéo lên, tôi vẫn mang dáng vẻ của một người mới ch*t không lâu. Vậy mà chỉ chớp mắt, đã biến thành nửa cái x/á/c mục nát.

Rốt cuộc tôi ch*t như thế nào? Tại sao tôi chẳng nhớ được gì?

Thủy q/uỷ là loài vo/ng h/ồn oán khí nặng nhất. Sau khi ch*t, chỉ thích kéo người sống xuống nước thay thế mình.

Thấy ai sống mà bén mảng lại gần, chúng sẽ theo bản năng đoạt mạng họ. Gã đàn ông câu được tôi lúc này đang nhìn x/á/c tôi bằng ánh mắt khó hiểu.

Nhưng tôi chắc chắn hắn hoàn toàn không sợ. Tình huống như vậy tôi chưa từng gặp.

Trước đây, bất cứ ai bị tôi kéo xuống đều ch*t trong tuyệt vọng và k/inh h/oàng,

chưa từng có ai dám nhìn thẳng tôi như thế này.

Chẳng bao lâu sau, xe cảnh sát chạy tới. "Anh là người báo án?"

Hắn lại giả vờ lắp bắp, sợ hãi quá độ: "Vâng, thưa các anh, tôi sợ ch*t khiếp. Tôi vẫn hay ra đây câu cá, không ngờ hôm nay lại câu lên một cái x/á/c."

Hắn quay mặt sang một bên, lấy tay che nửa mặt, còn cố ý r/un r/ẩy.

"Anh bình tĩnh, cho chúng tôi biết vị trí anh phát hiện x/á/c."

Hắn hờ hững chỉ về một hướng: "Ở kia."

Tôi thầm nghĩ: Diễn sâu đấy, để xem anh bám vai diễn này được đến bao giờ.

"Cảm ơn anh. Giờ anh theo chúng tôi về đồn làm bản tường trình rồi có thể về."

Hắn gật đầu.

Nhưng từng cử chỉ của hắn đều lọt vào mắt tôi. Không loại trừ khả năng hắn cố ý đến đây để câu tôi.

Nhân viên pháp y bắt đầu kiểm tra sơ bộ x/á/c và thời điểm t/ử vo/ng.

"Đội trưởng Hồ, x/á/c định ban đầu: nửa cái x/á/c này là nữ, khoảng 25 tuổi, ch*t hơn 3 năm."

Viên cảnh sát trung niên trầm mặt: "Còn quá trẻ… trước khi ch*t rốt cuộc cô ấy đã trải qua những gì?"

Linh h/ồn tôi vẫn lơ lửng bên cạnh bọn họ.

Gã câu cá trông chỉ hơn 30 tuổi. Tất cả cảnh sát trẻ khi thấy x/á/c tôi đều nôn thốc nôn tháo, chỉ riêng hắn là có thể tự do thay đổi nét mặt khi đối diện.

Chắc chắn hắn có vấn đề.

Chẳng lẽ hắn quen tôi khi tôi còn sống?

Nhưng nhìn khuôn mặt này, tôi lại không nhớ nổi đã từng gặp hắn ở đâu.

X/á/c tôi bị đưa về đồn.

Một khi x/á/c của thủy q/uỷ rời khỏi mặt nước, linh h/ồn sẽ không thể quay về hồ nữa. Tôi chỉ còn cách lang thang cõi nhân gian.

Thế là tôi ngồi "ké" xe cảnh sát, theo hắn về đồn chỉ để tìm hiểu thông tin cá nhân và địa chỉ nhà.

Người thẩm vấn là một nữ cảnh sát: "Tên anh là gì, ở đâu, sao lại đi câu cá ở đó?"

Hắn trả lời rành rọt:

"Tôi tên Lý Thâm, nha sĩ, sinh ra và lớn lên ở đây, nhà ở khu Phúc Vận, đường Đông Trực, Nam Sơn. Dạo này tôi mới tập tành câu cá."

Nghe tới cái tên "Lý Thâm", đầu tôi đ/au như búa bổ. Hắn là ai? Tại sao chỉ nghe tên thôi tôi đã phản ứng dữ dội như vậy?

"Rồi, anh kể lại chi tiết sự việc, ký tên xong là có thể về."

Tôi cố chịu cơn đ/au, lướt đến sát bên cảnh sát: "Không được! Đừng để hắn đi, hắn có thể biết tôi!"

Nhưng họ chẳng nghe thấy gì.

Tôi cuống cuồ/ng, lao vòng quanh phòng, cố tình va vào bóng đèn và tủ sắt.

Bỗng đèn phòng chớp tắt liên tục, tủ sắt cạnh tường vang lên một tiếng "rầm".

Hai cảnh sát trong phòng lập tức đứng lên, gọi hắn lại: "Đợi chút, dạo này dây điện ở đây hay chập, tôi tiễn anh ra ngoài."

"Tiểu Lưu, lát nữa bảo thợ điện đến kiểm tra lại hệ thống."

Tôi phí bao công sức mà trong mắt họ, tất cả chỉ là… vấn đề điện chập.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phu quân lừa ta uống thang tuyệt tử, ta liền đổ sạch vào miệng hắn ngay lập tức

Chương 6
Đêm động phòng, phu quân bưng đến hai bát. Hắn nói không muốn ta chịu khổ sinh nở, muốn cùng ta uống thang tuyệt tự. Ta đang cảm động định uống cạn, trước mắt bỗng hiện lên hàng loạt bình luận: [Nữ phụ uống đi, nam chủ của chúng ta đâu có ngốc thế, hắn uống canh ngọt đó, hê hê.] [Đúng vậy, nữ chủ đã mang thai sẵn đợi ngoài kia, chỉ cần nữ phụ tuyệt tự là có thể danh chính ngôn thuận về phủ.] [Nữ chủ tởm thế mà các người tôn làm chính cung? Mù hết rồi sao? Đứa bé đó đâu phải của nam chủ, là với khách làng chơi đó!] [Kệ đi, miễn nam chủ yêu nàng là được, đợi khi nàng thành phu nhân thế tử sẽ sinh thêm mấy đứa nữa.] Ta sững sờ, ngay lập tức bóp chặt hàm đàn ông kia, đổ hết bát thuốc của mình vào miệng hắn! Đêm đó, ta để ám vệ của mình lên giường hỉ. Rốt cuộc cái phủ hầu bề thế này, không đáng để mục nát trong tay kẻ ngu muội. Nên nắm trọn trong tay ta mới phải. Bình luận: [Á á, nữ phụ làm cái gì thế này!] [??? Không đúng bộ này rồi!]
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
3
Sơ Phi Chương 8