Khương Nhiên

Chương 10

16/09/2024 15:20

10.

Khi tôi tỉnh dậy thì tôi đã nằm trong b/ệnh viện rồi.

Bác sĩ nói sút chút nữa thì tinh thần lực của tôi đã hoàn toàn suy sụp.

Còn lý do tại sao lại nói là suýt chút nữa vì chính là Phù Bạch chưa chấm dứt hoàn toàn khế ước với tôi.

Tôi không biết anh ấy đã dùng cách nào để tạm thời chặn lại mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi.

"Thật là may mắn ngoài mong đợi mà.”

Ba mẹ tôi buộc phải đến b/ệnh viện ký b/ệnh án cho tôi.

Khi nhìn thấy tôi, họ cau mày dữ tợn, giọng nói đầy bất mãn: “Không bằng ch*t đi cho rồi, để Phù Bạch và Như Vận lập khế ước càng sớm càng tốt, mày nên đến gặp tiểu thiếu gia Phù Bạch để xin c/ắt đ/ứt khế ước đi, vốn dĩ cậu ấy nên là thú nhân của chị gái mày.”

Giọng điệu cao cao tại thượng.

Những lời này không hề xa lạ với tôi.

Suy cho cùng thì tôi nghe những câu này từ nhỏ cho đến lớn mà.

"Khương Nhiên, sao có thể có thứ vô dụng như mày chứ?"

"Mày không thể học tập chị mày chút sao? Sao chúng ta lại sinh ra một đứa con gái như mày chứ? Thật đáng x/ấu hổ."

"Nếu biết như vậy thì tao đã không kêu mày về đây, không để mày làm x/ấu mặt nhà họ Khương!"

Nhưng, nếu tôi không phải là thiên tài thì tôi không có quyền được sống sao?

"Con biết rồi."

Tôi ngắt lời họ, trên môi vẫn nở nụ cười: “Con sẽ chấm dứt khế ước, bây giờ làm phiền ba mẹ đi ra ngoài đi được không?”

Đây là lần thứ hai tôi có thái độ ương ngạnh như vậy với ba mẹ trên danh nghĩa của mình.

Lần đầu tiên là khi tôi buộc phải rời khỏi nhà họ Khương với Phù Bạch, lúc đó họ đã bảo tôi đi mà ch*t ở bên ngoài đi.

Nhưng tôi đã không thể ch*t nên đã khiến họ thất vọng.

“Nha đầu ch*t ti/ệt mày…”

Mẹ tôi trợn mắt, muốn đá/nh tôi nhưng ba tôi đã ngăn lại.

Ông ta kéo mẹ tôi đi và cảnh cáo tôi.

"Tốt nhất là mày nói được làm được!"

Họ đi rồi mà tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng họ m/ắng tôi.

M/ắng những lời rất khó nghe.

Cứ như thể tôi không phải là con đẻ của họ vậy.

Thực ra tôi cũng không thân thiết với họ lắm.

Tôi được đưa về nhà họ Khương khi tôi sắp thức tỉnh thần lực vào năm mười tuổi.

Trước đó, tôi luôn sống cuộc đời lang bạt khắp nơi.

Cho đến khi được một ông lão có khuôn mặt khắc khổ đưa tôi về nhà.

Bọn họ vốn tưởng rằng nhà họ Khương sẽ sinh ra Khương Như Vận thứ hai.

Kết quả là một thứ phế vật mà ai cũng biết, khiến nhà họ Khương mất hết thể diện.

Cánh cửa bị đóng sầm lại.

Tôi cụp mắt xuống và cẩn thận cảm nhận khế ước được kết nối ch/ặt chẽ với Phù Bạch bên trong cơ thể mình.

Tôi nghĩ rằng những gì lão đầu tử nói không đúng chút nào.

Thế giới này không tốt chút nào.

Tôi đã rất cố gắng bắt chước ông ấy và đối xử tốt với mọi người xung quanh, nhưng thực tế tôi chỉ bị trêu chọc và bị xem như kẻ ngốc.

Cho nên tôi cẩn thận từng li từng tí, l/ột bỏ lớp tinh thần lực mơ hồ ban đầu bao phủ tinh thần lực của tôi.

Ngay cả những cảm xúc ban đầu đối với những người đó cũng trở nên mờ nhạt.

Sự hung hãn bị đ/è nén hoàn toàn bùng n/ổ, những ký ức bị cố tình lãng quên cũng được gợi lại.

Lão đầu tử nói rằng thực ra tôi cũng không khác gì những đứa trẻ khác, chỉ có điều cảm xúc của tôi chậm hơn một chút, nhưng dần dần nó sẽ trở nên tốt hơn.

Vì thế trước khi ch*t, ông ấy đã dùng toàn bộ tinh thần lực của mình để hướng dẫn tôi nhận thức thế giới này.

Ông ấy hy vọng tôi có thể trở thành một người bình thường và sống một cuộc sống bình thường.

Thế là tôi bắt đầu khao khát tình cảm gia đình, rồi cuối cùng lại bị gia đình ruồng bỏ.

Tôi khao khát tình bạn và tình yêu nhưng lại bị nhân ngư mà tôi nuôi lớn phản bội.

Bác sĩ cũng nói không đúng.

Kỳ thật lúc đó tinh thần lực của tôi đã suy sụp trong thú triều, nhưng lão đầu tử đã bảo vệ tôi.

Nhưng ông ấy không còn có thể tiếp tục hướng dẫn và áp chế tôi nữa.

Nhưng như vậy cũng rất tốt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Rời nhà tám năm, ngày trở về tôi đại khai sát giới

Chương 9
Phu quân phá sản, nợ khoản tiền lãi cắt cổ lên tới một triệu lượng bạc. Tôi phải xuôi nam làm thuê ở xưởng thêu để trả nợ thay cho chàng. Ngày tôi đi, con gái mới chỉ vừa biết gọi mẹ. Nào ngờ tám năm sau gặp lại, lại là ở ngay đại sảnh nha môn huyện nhà. Người phu quân ngay cả gà cũng không dám giết, nay lại bị áp giải dưới công đường vì tội cầm dao đả thương người. Tôi còn chưa kịp lên tiếng, một người đàn bà đang mang thai đã bất ngờ lao vào, tát thẳng vào mặt phu quân tôi: “Ai bảo anh đi liều mạng với chồng tôi! Tôi đã nói rồi, sau khi hòa ly, đứa bé trong bụng này vẫn có thể theo họ Lưu của anh!” Tôi trân trân nhìn chằm chằm vào chiếc khóa vàng nhỏ trên cổ người đàn bà đó. Đó là thứ tôi đã phải chắt chiu, bớt ăn bớt mặc mới dành dụm được, gửi gắm cho phu quân mang về làm quà sinh nhật cho con gái! Tôi lao tới, giật phắt nó xuống: “Quà sinh nhật của con gái ta, cớ sao lại đeo trên cổ ngươi?”
Tình cảm
0