Định Luật "Thật Thơm"

Chương 1

06/11/2025 07:35

Suốt 18 năm đầu đời, tôi luôn nghĩ bản thân sẽ trở thành một Alpha dũng cảm và mạnh mẽ.

Suy cho cùng, tôi năm ba tuổi đã trèo cây tr/ộm tổ chim, năm năm tuổi biết lặn dưới nước, năm mười tuổi leo núi chẳng hề thở gấp, năm mười lăm tuổi đã thắng nhiều trận đá/nh đ/ấm.

Còn Lộ Tự Châu —trước năm mười tuổi vẫn là một đứa bé mít ướt cần tôi bảo vệ.

Đến năm mười lăm tuổi, cậu ấy đã trở thành một con mọt sách đeo kính, dành cả ngày ở trường vùi đầu ôn luyện, đúng chuẩn hình mẫu con nhà người ta.

Nhưng ngay cả Chúa cũng ưu ái Lộ Tự Châu, cho phép cậu ấy phân hoá thành Alpha từ năm mười sáu tuổi.

Trong khi đó, kỳ phân hoá của tôi thì mãi chưa chịu đến.

Kể từ đó, khoảng cách giữa chúng tôi ngày một lớn.

Tôi cao một mét tám, cậu cao một mét tám mươi tám.

Tôi thi đậu 60 điểm, còn cậu lúc nào cũng được 100 điểm.

Tôi chạy 800m về nhì, còn cậu luôn về nhất.

Cậu ấy đã không còn là đứa trẻ mít ướt cần tôi che chở nữa.

Tôi bắt đầu cảm thấy khủng hoảng.

Cho đến một ngày, tôi thấy một cô gái sắp thổ lộ tình cảm với tôi bị Lộ Tự Châu chặn ở ngoài hành lang.

Trong tay cậu ta là một sấp thư tình, tất cả đều ghi tên tôi trên đó.

Cậu ta bình thản chỉnh lại kính, giọng sắc lạnh:

"Bùi Ngôn không xứng với tình cảm của em.

Cậu ta nghịch ngợm, học hành kém cỏi, không nghe lời thầy cô, thích đá/nh nhau, lại chẳng biết điều, cũng chẳng dịu dàng. Cậu ta không phải là một học sinh giỏi, nên em cứ..."

Chưa nghe hết câu, tôi đã lao tới, cho cậu ta một đ/ấm.

Tôi biết Lộ Tự Châu bắt đầu kh/inh thường tôi sau khi phân hoá thành Alpha.

Tôi lên tiếng bảo vệ cô gái:

"Lộ Tự Châu, tôi coi cậu như anh em ruột, vậy mà cậu không chỉ cư/ớp nhân duyên của tôi, còn ở sau lưng nói x/ấu tôi. Có phải sau khi phân hoá thành Alpha, cậu bắt đầu coi thường những người như chúng tôi không?"

Lộ Tự Châu đứng dậy, nhỏ giọng giải thích:

"Tôi không..."

Lời còn chưa dứt, chủ nhiệm khoa đã dẫn theo một dàn giáo viên đến:

"Các anh làm gì thế này?"

"Yêu đương sớm hay đá/nh nhau"

Thầy chủ nhiệm tiến lại gần, nhìn thấy mấy vết thương trên mặt Lộ Tự Châu, hoảng hốt nói:

"Tiểu Lộ, tôi đã bảo em bao nhiêu lần là không được chơi với mấy đám học sinh hư hỏng thích gây gổ đá/nh nhau lại còn yêu sớm này, sao em không chịu nghe lời cơ chứ?"

"Nhìn em bây giờ kìa....."

"Hừ"

Tôi không nhịn được thốt lên:

"Phải, phải, tôi biết các người coi thường đám học sinh hư hỏng như chúng tôi, lại còn làm chậm trễ việc học của học sinh giỏi? Yên tâm đi, từ nay tôi sẽ không xuất hiện trước mặt các người nữa."

Tôi trừng mắt nhìn bọn họ, gi/ật lấy xấp thư tình trong tay Lộ Tự Châu.

Đi ngang qua lớp cậu ta, đám học sinh đều nhìn tôi với ánh mắt kh/inh miệt.

Không phải chỉ vì cậu ta được điểm tốt thôi sao?

Không phải chỉ vì cậu ta phân hoá thành Alpha sớm hơn tôi sao?

Có gì mà gh/ê g/ớm cơ chứ.

Một ngày nào đó, khi tôi phân hoá thành Alpha, nhất định sẽ khiến đám học sinh giỏi coi thường tôi phải trả giá.

Đúng rồi, Lộ Tự Châu là người có điểm số cao nhất, nhất định tôi phải lôi cậu ta ra đá/nh cho một trận.

Tốt nghiệp trung học phổ thông xong, tôi chọn vào Đại học C ở phía Nam.

Vì tôi biết rõ Lộ Tự Châu chắc chắn sẽ không vào miền Nam.

Nhưng mới ngày đầu nhập học, tôi đã ch*t lặng.

Tôi gặp lại Lộ Tự Châu ở bàn tiếp tân sinh viên.

Cậu ta vẫn nổi tiếng như ngày nào, đứng giữa một đám đông vây quanh.

Quả đúng là âm h/ồn bất tán.

Tôi giả vờ thản nhiên đến phòng tân sinh viên để làm thủ tục, nhưng đằng sau vang lên một giọng lạnh lùng: "Bùi Ngôn"

Tay tôi khẽ run, đến cả tên cũng viết lệch, nhưng vẫn không quay đầu lại nhìn cậu ta.

Ở mục “phân loại”, tôi đã điền: Alpha."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
6 U U Lục Minh Chương 30.
9 Hồng Trang Sát Chương 8
10 Ba quy tắc Chương 11
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm