Các vị sư huynh trở về, nghe tin ta bị thương, từng người một đều tới thăm ta.
Lục sư huynh vẫn lắm mồm như cũ: "Tiểu Thất à, ta nói ngươi võ công thì chẳng có bao nhiêu, cứ lao lên phía trước làm cái gì chứ? Điện hạ đều đã lên kế hoạch cả rồi, sao ngươi lại ngốc thế cơ chứ, điện hạ trước khi đá/nh nhau chẳng lẽ không dặn ngươi phải trốn cho xa sao?"
Hì hì.
Dặn rồi nhưng ai mà biết được đây đều là cục diện các người bày ra cơ chứ!
Chẳng lẽ ta không phải là một thành viên của Đông cung sao?
Chẳng lẽ ta không phải là một phần tử của ám vệ sao?
Sao các người bàn bạc công chuyện mà không mang ta theo cùng chứ!
"Được rồi sư huynh, hiện tại đệ không muốn nghe huynh nói mấy chuyện này nữa, để đệ yên tĩnh một mình đi."
Giờ ta thực sự thấy hơi muốn ch*t đây.
Trong thời gian dưỡng thương, Bùi Chiêu Tuân không mấy khi xuất hiện ở Đông cung, ta cũng không trông mong hắn tới thăm mình.
Chắc là hắn cũng thấy x/ấu hổ vì có một tên ám vệ như thế này nhỉ.
24
Ám vệ của chính mình mà võ công còn không cao bằng chính mình, cũng chẳng biết mời về làm cái gì nữa.
Vì trong đám người ám sát có kẻ còn sống, nên cũng vừa vặn trở thành một cái cớ để chất vấn Tấn Vương.
Bệ hạ dù có xót con đến mấy, nhưng hoàng tử phạm pháp cũng xử như thứ dân.
Huống hồ chi, những chuyện ng/u xuẩn Tấn Vương làm không chỉ có bấy nhiêu đó.
Những chuyện khác thực sự chỉ cần điều tra một chút là ra ngay, Bùi Chiêu Tuân dùng th/ủ đo/ạn sấm sét dẹp gọn Tấn Vương, quay trở lại vị trí của mình.
Kinh thành đang d/ao động lại trở nên yên bình. Mọi thứ dường như đã quay trở về trạng thái cũ.
Th/uốc ngự y kê thực sự rất hữu dụng, không lâu sau ta đã có thể xuống đất đi lại được rồi.
Theo lẽ thường mà nói thì khi ta đã có thể đi lại được rồi thì có thể đi làm nhiệm vụ được rồi.
Nhưng ta cảm thấy…
"Điện hạ, thuộc hạ tự thấy mình không đủ năng lực để làm ám vệ thân cận của ngài, thuộc hạ muốn xin từ chức, quay về rèn luyện thêm ạ."
Ta quỳ trước mặt Bùi Chiêu Tuân, hy vọng hắn có thể đồng ý thỉnh cầu của ta.
Trước đây chưa cảm thấy có vấn đề gì, sau chuyện lần này ta thấy mình thực sự cần thiết phải quay lại lò luyện một phen.
Chưa nói đến chuyện khác, ít nhất phải để bản thân khi gặp nguy hiểm có thể bảo vệ tốt chính mình chứ.
Giờ xem ra, chỉ học mỗi kỹ năng chạy trốn là không ổn rồi.
Dù sao vào lúc lâm nguy, cũng không thể bỏ mặc chủ tử mà chạy được, như thế thì khi quay về chẳng phải cũng chỉ còn con đường ch*t sao.
Ta nghĩ đi nghĩ lại vẫn quyết định xin từ chức trước đã, quay về luyện tập võ công cho thật tốt.
"Ồ? Cô thấy ngươi rất tốt mà, giờ cô đồng ý thỉnh cầu của ngươi rồi, thì không tìm được ám vệ nào thích hợp thì tính sao đây?"
"Các sư huynh của thuộc hạ đều có võ công giỏi hơn thuộc hạ, cũng biết nhìn sắc mặt hơn thuộc hạ, mọi mặt đều hơn thuộc hạ, cho nên vẫn là..."
25
Đột nhiên cằm ta bị đuôi bút nâng lên, ta ngẩng đầu nhìn Bùi Chiêu Tuân.
Mọi người đều bảo ta trông còn đẹp hơn cả nữ tử, nhưng ta thấy Bùi Chiêu Tuân mới là người có dung mạo diễm lệ hơn cả nữ tử vài phần. Nhưng lại chẳng hề mang chút khí chất nữ tính nào, ngược lại còn có vài phần phong thái khác biệt.
Nhìn mà, nhìn mà tim đ/ập thình thịch, nhìn mà mặt đỏ lựng.
"Họ biết mài mực hơn ngươi sao? Biết rõ cô thích uống trà gì hơn ngươi sao? Biết rõ thói quen tắm rửa của cô hơn ngươi sao?"
Ta định nói mấy chuyện nhỏ nhặt này, chỉ cần làm quen vài ngày là học được ngay thôi nhưng lời định nói ra, trái tim lại ngăn cản chính mình.
Hay là, hay là thử lại lần nữa xem sao?
"Lê Huyền, thỉnh cầu của ngươi cô không đồng ý, đã dưỡng thương xong rồi thì quay lại làm việc đi, tối nay cô muốn thấy ngươi ở tẩm điện."
"Thuộc hạ, tuân chỉ."
…
Quay trở lại với cái xà nhà quen thuộc của mình, nói thật lòng, đúng là có chút nhớ nó thật.
Lúc dưỡng thương, cái mà ta nhớ nhất có lẽ chính là cái xà nhà này.
Con người ta đúng là dễ nảy sinh tình cảm với vạn vật mà.
Thế nhưng lại có một chuyện kỳ lạ xảy ra.
Trước khi ngủ thì ngồi trên xà nhà, lúc tỉnh dậy lại xuất hiện trên giường của Bùi Chiêu Tuân!
Hơn nữa không biết có phải vì bị thương nên cơ thể yếu đi hay không, mà giờ Bùi Chiêu Tuân dậy đi lên triều lúc nào ta cũng không hay biết luôn!
Ta ngủ một mạch trời đất m/ù mịt.
Nhưng Bùi Chiêu Tuân dường như không có phản ứng gì quá lớn đối với chuyện này, thậm chí sáng sớm khi dậy còn giúp ta đắp lại chăn nữa chứ.
Hỏng rồi. Chúng ta sống cứ như một đôi phu thê vậy.
Nhưng... hắn bảo hắn không có sở thích long dương mà!
"Lục sư huynh, huynh nói xem rốt cuộc điện hạ có ý gì vậy? Chẳng lẽ ngài ấy đang tính toán cái gì sao?"
Suốt nửa tháng trời đều tỉnh dậy trên giường của Bùi Chiêu Tuân, ta thực sự không nhịn nổi nữa rồi, đành phải đi tìm Lục sư huynh thỉnh giáo một chút.