Hồ Điệp Mất Kiểm Soát

Chương 24

19/05/2026 22:53

Buổi lễ chính thức bắt đầu.

Có lẽ nhờ màn "đổ thêm dầu vào lửa" của Tạ Tùy mà nữ chính nguyên tác xuất hiện nhanh đến bất ngờ.

Khi cửa lễ đường còn chưa kịp mở để tôi bước vào, thì bản nhạc piano du dương lãng mạn bỗng chốc bị ngắt phụt.

Ngay sau đó liền nghe thấy một giọng nữ đanh đ/á vang lên đầy chói tai, dẫu đã cách một cánh cửa dày vẫn có thể nghe thấy rõ mồn một:

"Giang Yến! Nếu hôm nay anh dám cưới người khác, tôi sẽ khiến anh vĩnh viễn không bao giờ tìm thấy tôi nữa!"

Mấy thợ trang điểm và nhân viên đứng cạnh giúp tôi chỉnh lại váy cưới đều phải nhịn cười đến mức khổ sở.

Họ cố sức kìm nén gương mặt kinh ngạc khi bất ngờ hít phải một quả "drama" động trời.

Ngay cả bản thân tôi cũng có chút ngỡ ngàng. Cứ tưởng phải đi được hơn nửa chương trình, chờ đến khoảnh khắc trao nhẫn thiêng liêng thì cái tình tiết "m/áu chó" này mới diễn ra cơ.

Mặc kệ những tiếng xì xầm bàn tán to nhỏ bắt đầu dậy lên sau lưng, tôi vẫn kiên nhẫn đứng chờ.

Chỉ một lát sau, cánh cửa đột ngột đẩy ra, nữ chính từ bên trong đùng đùng bước bước ra ngoài.

"Để Giang Yến tự mình chọn đi!" Cô ta lườm tôi một cái thật sắc lẹm rồi chạy vụt đi.

Không ngoài dự đoán, Giang Yến lập tức hớt hải đuổi theo sau.

Toàn bộ quan khách bên trong đồng loạt ồ lên vì kinh ngạc, hiện trường hôn lễ phút chốc đã trở nên hỗn lo/ạn vô cùng.

Đúng lúc tôi vừa quay người lại, thì một mùi khói th/uốc lá khét lẹt, đắng chát đã xộc thẳng vào cánh mũi.

Tạ Tùy chìa bàn tay mình về phía tôi: "Không làm được Nhị thiếu phu nhân nhà họ Giang nữa rồi, giờ thì đã từ bỏ ý định chưa? Nếu không muốn tiếp tục ở lại đây làm trò cười cho thiên hạ, vậy thì đi theo tôi."

Giọng điệu của anh chẳng mấy tốt đẹp, sắc mặt tối sầm lại như đang cố hết sức để tỏ ra mình không hề bận tâm.

Thế nhưng, bờ môi mỏng cắn ch/ặt thành một đường thẳng băng đã hoàn toàn tố cáo sự căng thẳng trong lòng anh lúc này.

Tôi nhìn anh thật chăm chú, cẩn thận dùng ánh mắt của mình để khắc ghi từng đường nét, từng tấc da thịt trên gương mặt người đàn ông tôi yêu.

Tạ Tùy, em thực sự rất muốn đi cùng anh. Chỉ tiếc là... em không thể.

Bởi lẽ sau khi tôi ch*t đi, toàn bộ ký ức của mọi người về tôi đều sẽ bị hệ thống xóa sạch và chỉnh sửa lại hoàn toàn.

Sẽ chẳng một ai trên thế giới này biết được chúng tôi đã từng sâu đậm đến thế, bao gồm cả Tạ Tùy.

Đối với anh, tôi sẽ chỉ là một người xa lạ lướt qu/a đ/ời nhau, chưa từng có một chút giao điểm nào trong đời.

"Xin lỗi, em phải đi tìm Giang Yến rồi."

Lòng bàn tay đang nắm ch/ặt vạt váy của tôi từ từ siết lại.

Tôi hít một hơi thật sâu, dưới ánh nhìn ch*t lặng của anh, tôi dứt khoát cởi phăng đôi giày cao gót dưới chân, thậm chí là còn gi/ật phăng cả dải khăn voan đội đầu dài thượt.

Mang theo tất thảy sự thanh thản và bình tĩnh cuối cùng, tôi chạy thục mạng về phía trước — hướng thẳng về phía cái kết BE đã được định đoạt sẵn cho số phận mình.

25 (Góc nhìn của nam chính)

Dạo gần đây, Tạ Tùy thường xuyên vô thức chạm vào hình xăm ở mặt trong cổ tay rồi thẫn thờ suốt cả ngày.

Những đường nét màu đỏ mờ ảo đ/ứt đoạn nơi đó, nhìn qua trông tựa như bộ xươ/ng khô của một con bươm bướm. Mà kỳ lạ thay, mỗi lần ngón tay chạm vào, cảm giác ngột ngạt, thắt nghẹn không thể xoa dịu nơi lồng ng/ực lại càng thêm nặng nề.

Trong mớ ký ức của anh, đây chỉ là một hình xăm anh tùy tiện xăm lên vào một buổi chiều rảnh rỗi vô vị thời đại học.

Nó chẳng mang một ý nghĩa nào quan trọng, và anh có thể đi xóa sạch nó bất cứ lúc nào.

Tạ Tùy khẽ cau mày.

Một cảm giác không thể gọi tên cứ thôi thúc anh, khiến anh luôn lờ mờ nhận ra rằng sự thật vốn chẳng phải như vậy.

Để xua tan nỗi bứt rứt vô cớ này, anh quyết định ra ngoài đua xe cho khuây khỏa.

Chạy được vỏn vẹn hai vòng, anh đã cảm thấy chán chường vô vị nên dứt khoát đạp phanh dừng lại.

"Gần đây tôi đang làm cái quái gì vậy không biết?"

Anh bước xuống xe, ngập ngừng hỏi những người xung quanh bằng chất giọng mệt mỏi.

"Thì có giải thì đua, không thì tới công ty, lúc nào rảnh rỗi lại ra ngoài tụ tập với anh em bọn này chứ còn làm gì nữa."

Trong lúc cả hội đang tán gẫu, có người vô tình nhắc lại chuyện xảy ra cách đây một thời gian.

Chuyện kể rằng cậu hai nhà họ Giang vừa từ nước ngoài trở về, ngay trong ngày cưới lại nhẫn tâm bỏ trốn cùng bạn gái cũ. Cô dâu đáng thương đuổi theo sau, chẳng may gặp t/ai n/ạn xe hơi rồi qu/a đ/ời tại chỗ.

Rõ ràng câu chuyện ấy chẳng liên quan gì đến anh, đối phương lại càng không phải người quen biết.

Ngay cả hôn lễ ngày hôm đó, anh thậm chí còn chẳng mảy may đến dự.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc hai chữ "qu/a đ/ời" vừa lọt vào tai, lồng ng/ực anh đột ngột bùng lên từng đợt đ/au đớn nhói buốt đến tận tâm can.

Tạ Tùy gập rạp người xuống, mùi m/áu tanh nồng lập tức trào lên tận cổ họng. Anh ôm ch/ặt lấy ng/ực mình, bật ra những ti/ếng r/ên rỉ nghẹn ứ nơi đầu lưỡi.

Rốt cuộc... anh bị làm sao thế này?

……

Ít lâu sau, công ty tuyển dụng nhân sự mới.

Tạ Tùy có một nữ trợ lý mới chuyển đến, là một cô gái hoạt bát và rất hay cười.

Ngày nào cô ấy cũng tràn trề sinh lực, lại khéo léo trong giao tiếp nên rất được lòng các đồng nghiệp xung quanh.

Tuy nhiên, năng lực làm việc của cô ấy chỉ có thể dùng hai chữ "tạm bợ" để hình dung, lúc nào cũng lóng ngóng rồi phạm hết lỗi này đến lỗi khác.

Chương 11:

Nể tình đối phương là người mới, Tạ Tùy ra sức nén cơn bực dọc trong lòng xuống.

Chẳng biết là vô tình hay hữu ý, ngoài giờ làm việc, hai người bọn họ còn thường xuyên đụng mặt nhau.

Lần nào gặp gỡ, cô gái này cũng đang vướng vào một mớ rắc rối hỗn độn, rồi lại trưng ra bộ dạng đáng thương nhằm c/ầu x/in anh giúp đỡ.

Sự trùng hợp ấy giống như thể ông trời đang cố tình ban phát lương duyên, muốn dùng một sợi dây vô hình để trói buộc hai người lại với nhau.

Ấy thế mà, Tạ Tùy lại chỉ cảm thấy cực kỳ bài xích và phản cảm.

Anh chán gh/ét cái sự vụng về, chân tay lóng ngóng của đối phương.

Thậm chí, cứ nhìn thấy gương mặt đối phương là anh lại thấy phiền phức vô cùng.

Chẳng buồn bố thí lấy một cái nhìn quan tâm, anh lạnh lùng ngoảnh mặt bỏ đi thẳng.

Sau vài ba bận như thế, anh mất hết kiên nhẫn, dứt khoát sa thải đối phương luôn cho rảnh n/ợ.

Tính tình của Tạ Tùy ngày càng trở nên tồi tệ, đến mức chẳng một ai xung quanh dám dại dột chọc vào anh.

Bản thân anh cũng tự cảm thấy mình chẳng khác nào một bóng m/a vất vưởng giữa cõi đời.

Anh bị chứng mất ngủ hành hạ, đêm nào cũng trằn trọc không sao chợp mắt nổi, trong lòng lúc nào cũng cuộn lên một khoảng trống hoác vô hình.

Đó là một loại cảm giác nghẹn thắt khó có thể diễn tả bằng lời, thứ cảm giác cô đ/ộc đến mức khiến người ta chỉ muốn rơi nước mắt.

Hình như... anh đã đ/á/nh mất một người vô cùng quan trọng rồi thì phải.

……

Ngày Giang Yến tái hôn cùng người khác.

Rất nhiều phương tiện truyền thông vì muốn câu kéo lượt xem nên đã khơi lại vụ t/ai n/ạn của cô dâu x/ấu số năm xưa, thậm chí còn đính kèm cả ảnh chụp của cô ấy.

Tạ Tùy xưa nay vốn chẳng bao giờ để mắt đến dăm ba cái tin đồn nhảm nhí trên mạng xã hội. Vậy mà xui rủi thế nào lần đó, chẳng hiểu vì thế lực nào thôi thúc, anh lại vô thức nhấn vào xem.

Người con gái trong bức ảnh mang lại cho anh một cảm giác quen thuộc vô cùng.

Chiếc cằm hơi nhọn, bờ môi khẽ mím lại đầy bướng bỉnh. Lúc không cười, hàng lông mày thanh tú kia toát lên vẻ lạnh lùng, chán chường của sự yếm thế.

Nhưng đến khi nở nụ cười, đôi mắt trong veo ấy lại hơi cong xuống, để lộ ra chút ý cười rạng rỡ.

Chỉ một ánh nhìn thoáng qua ấy thôi, đại n/ão của anh đã ong lên một tiếng dữ dội, hoàn toàn mất đi quyền kiểm soát.

Dòng m/áu trong người như tuôn ngược, Tạ Tùy r/un r/ẩy bấm lưu bức ảnh ấy về máy.

Thật nực cười ở chỗ, rõ ràng là hai người chưa từng quen biết, vậy mà thâm tâm anh lại dám chắc rằng mối qu/an h/ệ giữa mình và cô gái trong ảnh không hề tầm thường.

Và lại càng nực cười hơn nữa khi trái tim anh cứ liên tục gào thét một điều: Bọn họ đã từng là người yêu của nhau.

Tạ Tùy đi/ên cuồ/ng lao vào cuộc tìm ki/ếm bằng chứng trong sự khẩn trương tột cùng.

Thế nhưng, những người xung quanh đều cho rằng anh đã phát đi/ên, dở chứng đi hoang tưởng về một chuyện tình khắc cốt ghi tâm với một người con gái mà anh vốn chẳng hề quen biết.

Dẫu vậy, Tạ Tùy chưa từng có ý định bỏ cuộc.

Anh dùng trăm phương ngàn kế, lật tung mọi ngóc ngách để thu thập từng chút thông tin ít ỏi về Nghê Điệp.

Cho đến một ngày, anh vô tình bới tìm được một đoạn video tuyên truyền tuyển sinh cũ kỹ mà cô từng góp mặt.

Ngay khoảnh khắc giọng nói thân thương ấy vừa vang lên, vô vàn những mảnh ký ức đi/ên cuồ/ng bỗng chốc ùa về tựa như thác lũ cuốn phăng mọi rào cản.

Bắt đầu từ quả cầu tuyết ném trúng người anh trong lần đầu tiên hai người gặp gỡ, cho đến hình bóng cô kiên quyết quay lưng chạy đi thật xa trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời...

Từng thước phim, từng phân cảnh cứ thế hiển hiện rõ mồn một trước mắt.

Anh đã nhớ ra tất cả rồi.

……

Tạ Tùy nh/ốt mình trong căn phòng kín mít.

Giờ đây, anh chẳng khác nào một con dã thú bị dồn vào đường cùng.

Sự phẫn nộ, tuyệt vọng và bất lực bủa vây lấy anh, đ/è nén đến mức anh không thể tìm được bất kỳ lối thoát nào để giải tỏa.

"Có thể trả cô ấy lại cho tôi được không?... Tôi không cần gì cả, tôi chỉ cần cô ấy thôi. Làm ơn... xin hãy trả cô ấy lại cho tôi..."

Anh nghiến ch/ặt răng, giọng nói đẫm nước mắt nức nở lẩm bẩm vào khoảng không vô định trước mặt.

Nhưng đáp lại anh chỉ có bầu không khí im lìm đ/áng s/ợ.

Tạ Tùy đột nhiên nhớ lại cái ngày Nghê Điệp ra đi.

Vào giây phút cuối cùng ấy, cô đã hạ mình mở lời c/ầu x/in anh một cái ôm.

Trái tim trống rỗng vốn đã bị bào mòn theo năm tháng của anh, nay lại từ từ mục nát, rồi sau đó lại nở ra một bông hoa tàn tạ đẫm m/áu.

Một khát vọng đi/ên cuồ/ng muốn tự h/ủy ho/ại bản thân bỗng trào dâng mạnh mẽ từ sâu thẳm linh h/ồn.

Anh phát đi/ên đ/ập phá mọi thứ xung quanh, tự gieo rắc lên cơ thể mình vô số vết thương rướm m/áu, rồi sau đó lại bình thản ngồi giữa một mớ hỗn độn đổ nát, lạnh lùng chuẩn bị cứa sâu vào cổ tay.

Ngay giây phút sinh tử ấy, bên trong đại n/ão anh bỗng chốc vang lên một giọng nói máy móc lạnh lẽo:

"Cảnh báo! Đối tượng đi chệch khỏi tuyến truyện chính. Bắt đầu tiến hành xóa bỏ những ký ức hỗn lo/ạn xâm nhập."

……

Ký ức của anh bị cưỡng ép xóa bỏ lần thứ hai.

Thế nhưng, ngay sau đó vào một ngày tuyết rơi trắng trời, Tạ Tùy lại một lần nữa thức tỉnh và nhớ ra tất cả.

Chương 12:

Hết lần này đến lần khác, một vòng tuần hoàn tà/n nh/ẫn cứ thế lặp lại.

Tình cảm của con người vốn dĩ là thứ phức tạp và dạt dào nhất thế gian.

Hệ thống có thể thao túng thể x/á/c, có thể tùy ý chỉnh sửa ký ức, nhưng vĩnh viễn chẳng thể nào kh/ống ch/ế được trái tim anh đang thuộc về ai.

Việc cứ phải liên tục lặp đi lặp lại thao tác xóa ký ức rốt cuộc đã triệt để chọc gi/ận thực thể tối cao kia.

Sự bất hợp tác của Nghê Điệp trước đó đã từng khiến nó phải chạy lại file hệ thống tới tận mười một lần, tiêu hao biết bao ng/uồn năng lượng quý giá.

Giờ đây, nó lại phải tốn thêm tâm sức để đi xóa sạch ký ức của Tạ Tùy hết lần này đến lần khác.

Nó vốn là một sinh vật đến từ thế giới khác, thế nên ng/uồn năng lượng mang theo suy cho cùng cũng có giới hạn.

Thực chất, hệ thống đã lừa dối Nghê Điệp. Cho dù cô có khăng khăng phản kháng, có cố tình đi chệch khỏi tuyến truyện chính đi chăng nữa, thì Tạ Tùy cũng sẽ không bao giờ phải ch*t.

Trái lại, chính hệ thống mới là kẻ ngày càng yếu đi, cho đến khi nó hoàn toàn mất đi khả năng kh/ống ch/ế hai người bọn họ.

"Tại sao ngươi không thể ngoan ngoãn nghe lời? Rồi ngươi sẽ có được một người tình mới, cùng những đứa trẻ thông minh, sống một đời viên mãn đến già cơ mà."

Những lời tẩy n/ão ấy, Tạ Tùy nửa chữ cũng không thèm lọt tai.

Trong cơn mơ hồ, anh đã đoán ra chính thứ vô hình này đang giở trò q/uỷ. Giờ đây, mục đích sống duy nhất còn sót lại của anh trên cõi đời này chính là dốc cạn chút tàn lực cuối cùng để bóp ch*t nó.

……

Và rồi, Tạ Tùy đã thành công.

Hệ thống ngày càng trở nên yếu ớt và kiệt quệ. Giọng nói máy móc đáng gh/ét vang lên trong đầu anh bắt đầu trở nên đ/ứt quãng, không còn liền mạch nữa.

Sau đó, bản thể của nó đột ngột hiện hình, lơ lửng giữa không trung.

Chấm đèn đỏ trên thân máy nhấp nháy liên hồi, phát ra những tiếng còi báo động chói tai thông báo ng/uồn năng lượng đã cạn kiệt.

Lại sau đó nữa, tiếng còi ấy bỗng im bặt. Bản thể của hệ thống rơi bộp xuống đất, vỡ nát thành năm bè bảy mảng.

Ngay khoảnh khắc ấy, có những điểm sáng nhạt màu tựa như dòng nước ấm từ từ chảy vào cơ thể Tạ Tùy. Đó chính là phần sinh mệnh mà hệ thống từng tước đoạt từ người Nghê Điệp, mang theo cả trọn vẹn những ký ức mà cô hằng ch/ôn giấu.

Nhờ vậy, Tạ Tùy đã thấu hiểu được tất cả những sự nhẫn nhịn chịu đựng cùng nỗi tuyệt vọng khôn cùng của người con gái mình yêu.

Cảm giác ấy tựa như có một lưỡi d/ao sắc bén đang tà/n nh/ẫn khoét một lỗ hổng khổng lồ trên lồng ng/ực anh, kéo cả cơ thể anh chìm sâu vào một vòng xoáy hun hút không đáy.

Hơi thở của Tạ Tùy lịm dần, anh thoi thóp từ từ nhắm nghiền đôi mắt.

Thần linh ơi, nếu người thực sự tồn tại trên đời... Xin hãy cho con tìm thấy cô ấy.

26. Vĩ thanh

Tuyết rơi rồi.

Đây chính là trận tuyết đầu mùa của năm nay.

Màn đêm buông xuống đặc quánh, trên sân trường chỉ còn vài ba người tay ôm cốc trà sữa nóng hổi đang rảo bước trở về ký túc xá.

Bên cạnh sân vận động, Nghê Điệp đang ôm gối ngồi xổm dưới ngọn đèn đường.

Ánh đèn phía trên tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt dịu êm. Cô mặc một chiếc áo phao màu trắng sữa, cổ quấn khăn len lông cừu dày sụ, chỉ để lộ ra đôi mắt to tròn ướt át cùng chóp mũi đã trở nên đỏ bừng vì lạnh.

Đôi bàn tay đeo găng lông xù đặt trên mặt giày, trông cô lúc này cứ như một chú mèo con đang ngoan ngoãn cuộn tròn, giấu nhẹm móng vuốt dưới đuôi để sưởi ấm vậy.

"Nghê Nghê, tới rồi, tới rồi!"

Cô bạn cùng phòng đứng từ tít đằng xa hét lớn gọi cô.

Cuối cùng thì giờ khắc mong đợi cũng đến.

Vài người bạn đang vô cùng hào hứng bắt đầu chơi trò ném tuyết, phía trên sân vận động lúc này cũng đã có kha khá người tề tựu.

Nghê Điệp tự tay nặn một quả cầu tuyết, nhắm chuẩn hướng rồi ném ra ngoài. Thế nhưng, chẳng biết vô tình thế nào mà quả cầu ấy lại bay lệch hướng, ném trúng ngay đầu một người khác.

"Ch*t dở rồi, ch*t dở rồi!"

Cô hoảng hốt kêu lên, sau đó liền vội vã chạy vụt qua đó.

"Xin lỗi nha, tôi vô tình ném trúng cậu mất rồi, thực sự xin lỗi cậu! Cậu... cậu không sao chứ?"

Người bị hại lại là một anh chàng cực kỳ đẹp trai với ngũ quan hoàn mỹ không góc ch*t.

Tuy nhiên, ngay khi vừa quay người lại, đôi mắt anh đã rơm rớm nước mắt, anh cứ thế ngây ngốc nhìn chằm chằm vào cô không rời.

Đau đến mức này sao? Anh đẹp trai này bị ném trúng đến mức khóc luôn rồi kìa.

Nghê Điệp bị dáng vẻ ấy làm cho gi/ật nảy mình.

Cô thầm nghĩ, không chừng lúc nãy mình đã bất cẩn nặn nhầm hòn đ/á nào vào trong đống tuyết rồi cũng nên.

Tạ Tùy gượng gạo kìm nén dòng cảm xúc đang cuộn trào như sóng cuộn trong lòng, anh dùng chất giọng khàn đặc thốt ra hai chữ: "Không sao."

"Hay là cậu ném lại tôi đi?" Nghê Điệp lại nặn một quả cầu tuyết khác rồi chìa tay đưa nó qua cho anh.

Thế nhưng, Tạ Tùy không nhận.

Câu nói "Anh không nỡ" nghẹn đắng nơi cổ họng không cách nào thốt nên lời.

Giữa thời tiết buốt giá, anh phả ra một hơi khói trắng xóa giữa không trung. Hốc mắt anh đỏ hoe, nhưng gương mặt lại cứ ngốc nghếch mỉm cười với cô mãi thôi.

Chú bươm bướm ngày ấy đã thoát khỏi sự kh/ống ch/ế, thành công phá tan lớp băng dày để bay ra từ mùa đông lạnh lẽo.

Em yêu dấu, đừng sợ hãi.

Em vỗ cánh một cái, thế giới ngoài kia lập tức đảo đi/ên.

Chỉ cần một ánh mắt này của anh, là đã đủ để cất giấu cho em trọn vẹn cả một mùa xuân rực rỡ và mãnh liệt nhất rồi.

(Chính văn hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
3 Đồng Trần Chương 36

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hồ Điệp Mất Kiểm Soát

Chương 24
Tôi và thái tử gia nhà họ Tạ từng có một đoạn tình cảm nồng nhiệt thời đại học. Anh vốn là kẻ kiêu ngạo khó thuần, tính tình lại tồi tệ, thế nhưng lại chỉ chấp nhận nhún nhường và ngoan ngoãn nghe lời duy nhất một mình tôi. Cho đến khi tôi tuyệt tình rũ bỏ anh để ôm tiền biến mất, anh hận tôi thấu xương tủy, sự sụp đổ đó từng khiến anh suýt chút nữa là mất đi nửa cái mạng. Sáu năm sau gặp lại, anh đã trở thành một tay đua nổi tiếng lẫy lừng. Còn tôi, trong một tình thế trớ trêu, lại bị kéo đến để thực hiện buổi phỏng vấn độc quyền với anh. Tôi cố giữ vẻ bình thản, cứng đờ đọc theo kịch bản: "Nguyên nhân khiến anh và mối tình đầu chia tay là gì?" Hốc mắt anh bỗng chốc ửng đỏ và ươn ướt, anh lạnh lùng liếc nhìn tôi: "Không biết. Tôi cũng muốn hỏi thử xem, tại sao ngày đó cô ấy lại không còn cần tôi nữa."
Chữa Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Ngôn Tình
0