Hoàng Hậu Thích Khách

Chương 11

03/10/2024 17:18

Vừa tới cổng cung Triều Hạ Điện, Thẩm Triệu vội vàng chạy ra ngoài.

Xiêm y vẫn chỉnh tề, cao quý, nhưng khuôn mặt hốc hác, râu cũng không cạo, mắt đỏ hoe, quầng thâm nặng trĩu, như thể đã lâu rồi không được ngủ ngon.

Khi nhìn thấy ta, dáng vẻ tủi thân xen lẫn tức gi/ận.

Ta sờ mũi mình một cách tội lỗi.

Tiện đường ghé qua thăm m/ộ của Dạ Oanh nên về muộn một ngày.

Ta đang định bước đến bên cạnh ngài ấy thì sắc mặt Thẩm Triệu u ám, chẳng nói chẳng rằng quay vào thư phòng, tiếp tục xem tấu chương.

Ta nói gì ngài ấy cũng không thèm để ý.

Ta hỏi Thu Liên là phải làm gì.

Thu Liên tỏ ra rất hiểu ý, nháy mắt với ta nói: “Cãi nhau đầu giường, giảng hòa cuối giường.”

Thế là tối hôm đó ta mặc chiếc áo mỏng mà Thu Liên đã chuẩn bị sẵn, dỗ dành Thẩm Triệu rất lâu.

Sau khi kiệt sức, trong lúc mơ mơ màng màng, ta nghe thấy giọng nói nghèn nghẹn của Thẩm Triệu: “Sợ nàng ch*t, lại sợ nàng bỏ chạy, không có cách nào tìm nàng, làm Hoàng Đế như ta thật sự bất lực.”

……

Trên triều có tấu chương nhắc nhở Thẩm Triệu nhanh chóng tuyển tú nữ để lấp đầy hậu cung.

Tuy nhiên, Thẩm Triệu lại ban hành sắc lệnh bãi bỏ hệ chế độ tuyển tú.

Ngài ấy muốn noi gương cao tổ Hoàng đế, ở bên hoàng hậu đến hết cuộc đời và tận tâm cai trị đất nước.

Ai dám phản đối việc tân hoàng đế muốn noi gương vị hoàng đế khai quốc?

Một bộ tổ hợp đ/á/nh bại tất cả mọi người.

Tất cả các chư vị đại thần sau đó mới biết mình đã bị Thẩm Triệu lừa gạt.

Nếu không phải Bắc Dung công chúa làm lo/ạn, bọn họ căn bản cũng không thể tiếp nhận một nha hoàn có khả năng là thích khách làm hoàng hậu.

Nhưng hiện tại đại cục đã định đoạt, ai dám phản đối, đắc tội hoàng hậu, không cần mạng sống rồi sao?

Hóa ra nếu yêu một ai đó, bản thân sẽ thực sự vượt qua mọi khó khăn để mang lại cho nữ nhân ấy cảm giác an toàn vừa đủ.

Ta chưa bao giờ yêu cầu ngài ấy, nhưng ngài ấy đã làm điều đó rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa Đào Tươi Thắm

Chương 12
Tộc Bách Tử của ta, trời sinh đông con cháu. Đến đời ta, vất vả ngàn cay đắng, chỉ sinh được một cô con gái ốm yếu bệnh tật. Mùa đông năm Nuò Nhi lên năm, sốt cao không dứt, chỉ muốn được ăn một miếng đào. Phu quân của ta đang mở yến đào đông cho ái phi của hắn. Ta là hoàng hậu mà không xin nổi một trái đào. "Phụ hoàng không thích Nuò Nhi, có phải vì Nuò Nhi là con gái không?" "Không phải đâu, là phụ hoàng không thích mẫu hậu." Đứa trẻ nhỏ bé ngồi bẻ những ngón tay mũm mĩm tính toán: "Nếu Nuò Nhi là con trai, có phải sẽ tốt hơn không?" "Tiếc là... con trai không được mặc váy đeo bộ dao..." Ta hít một hơi, gắng gượng nở nụ cười: "Mẫu hậu chỉ thích con gái thôi. Nuò Nhi cứ là chính mình là được." "Nếu có kiếp sau, mẫu hậu hãy tìm cho Nuò Nhi một người cha tốt nhé." Khóe miệng Nuò Nhi thoáng nụ cười, cuộn tròn trong lòng ta, dần nguội lạnh. Giữa trời tuyết trắng xóa. Ta ôm nàng bước từng bước tới Thừa Trạch Điện. Đập đầu vào cột cung mà chết. Mở mắt lần nữa, thời gian quay ngược bảy năm. Ta vẫn là thiếu nữ ngây thơ, ngồi trang nghiêm trong buổi tuyển thê cho thái tử. Kiếp này, Nuò Nhi muốn gì, làm mẹ, ta sẽ tự tay tranh đấu cho nàng.
Cổ trang
0