Nhà họ Giang là một trong những gia tộc hàng đầu ở Vân Thành, sảnh tiệc được trang hoàng vô cùng xa hoa, đồ ăn thức uống đếm không xuể.

Vừa vào cửa, Hác Dận Niên đã bận rộn tiếp khách, còn tôi - một kẻ chưa từng thấy cảnh đời bèn lôi ra một chai sữa AD canxi ăn kèm bánh việt quất, tiện tay đưa cho đại tiểu thư một chai.

"Cảm ơn nha, chị dâu!"

Hác An Nguyên cắm ống hút, uống mấy ngụm rồi tôi mới sực tỉnh:

"Vừa nãy em gọi anh là gì?"

Cô ấy che miệng, cười khúc khích, không chịu nói.

Nhưng bình luận trực tuyến đã nhắc nhở tôi:

【Chị dâu! Cô ấy gọi cậu là chị dâu đó!! Hác Dận Niên - cái bình giấm chua ấy vừa gh/en trên xe, xuống xe liền chuyển khoản hai triệu cho đại tiểu thư để cô ấy gọi cậu là chị dâu từ giờ trở đi! ]

【Ai còn nhớ anh ta từng là một kẻ cuồ/ng em gái không? Giờ lại coi "vợ" quan trọng hơn em gái rồi!】

【Tôi gh/ét cái kiểu thụ ngốc nghếch không nhìn thấy bình luận! Rõ ràng đến mức này rồi, nếu cậu ta nhìn thấy bình luận thì đã ngộ ra từ lâu rồi!!】

Bình luận rất giỏi trong việc làm nụ cười của tôi biến mất.

Hệ thống cũng vậy.

Nó lại dùng điện gi/ật đe dọa tôi, bắt tôi dẫn Hác An Nguyên ra vườn ngắm sao, hoa nguyệt dưới trời, nâng ly tâm sự.

Nhưng tôi chỉ biết bla bla bla, thế là tôi với đại tiểu thư cầm sữa AD ngồi tám chuyện x/ấu hổ của Hác Dận Niên, một câu tôi, một câu cô ấy, đào sạch gốc rễ nhà anh ta.

Cười đến mức suýt đ/ứt hơi, hai đứa mới lau nước mắt, quay vào trong xem tình hình thế nào.

Hôm nay là sinh nhật chín mươi tuổi của ông cụ nhà họ Giang.

Chúng tôi vừa bước vào, đúng lúc đến phần phát biểu của mừng thọ. Ông cụ Giang đầu tóc bạc trắng, chống gậy, giọng run run tuyên bố tối nay có một "hỷ sự" cần công bố.

Ông cụ kéo Giang D/ao đứng bên cạnh, nét mặt đầy nếp nhăn mới miễn cưỡng nặn ra một nụ cười:

"Hỷ sự này chính là lương duyên hai họ, hai nhà kết mối tơ hồng. Cháu gái tôi là D/ao Dao sắp sửa cùng tổng giám đốc Hác, người trẻ tuổi tài năng…"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
4 Khắc Sâu Chương 11
8 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
9 Múa Triệu Hồn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm