Nhà họ Giang là một trong những gia tộc hàng đầu ở Vân Thành, sảnh tiệc được trang hoàng vô cùng xa hoa, đồ ăn thức uống đếm không xuể.

Vừa vào cửa, Hác Dận Niên đã bận rộn tiếp khách, còn tôi - một kẻ chưa từng thấy cảnh đời bèn lôi ra một chai sữa AD canxi ăn kèm bánh việt quất, tiện tay đưa cho đại tiểu thư một chai.

"Cảm ơn nha, chị dâu!"

Hác An Nguyên cắm ống hút, uống mấy ngụm rồi tôi mới sực tỉnh:

"Vừa nãy em gọi anh là gì?"

Cô ấy che miệng, cười khúc khích, không chịu nói.

Nhưng bình luận trực tuyến đã nhắc nhở tôi:

【Chị dâu! Cô ấy gọi cậu là chị dâu đó!! Hác Dận Niên - cái bình giấm chua ấy vừa gh/en trên xe, xuống xe liền chuyển khoản hai triệu cho đại tiểu thư để cô ấy gọi cậu là chị dâu từ giờ trở đi! ]

【Ai còn nhớ anh ta từng là một kẻ cuồ/ng em gái không? Giờ lại coi "vợ" quan trọng hơn em gái rồi!】

【Tôi gh/ét cái kiểu thụ ngốc nghếch không nhìn thấy bình luận! Rõ ràng đến mức này rồi, nếu cậu ta nhìn thấy bình luận thì đã ngộ ra từ lâu rồi!!】

Bình luận rất giỏi trong việc làm nụ cười của tôi biến mất.

Hệ thống cũng vậy.

Nó lại dùng điện gi/ật đe dọa tôi, bắt tôi dẫn Hác An Nguyên ra vườn ngắm sao, hoa nguyệt dưới trời, nâng ly tâm sự.

Nhưng tôi chỉ biết bla bla bla, thế là tôi với đại tiểu thư cầm sữa AD ngồi tám chuyện x/ấu hổ của Hác Dận Niên, một câu tôi, một câu cô ấy, đào sạch gốc rễ nhà anh ta.

Cười đến mức suýt đ/ứt hơi, hai đứa mới lau nước mắt, quay vào trong xem tình hình thế nào.

Hôm nay là sinh nhật chín mươi tuổi của ông cụ nhà họ Giang.

Chúng tôi vừa bước vào, đúng lúc đến phần phát biểu của mừng thọ. Ông cụ Giang đầu tóc bạc trắng, chống gậy, giọng run run tuyên bố tối nay có một "hỷ sự" cần công bố.

Ông cụ kéo Giang D/ao đứng bên cạnh, nét mặt đầy nếp nhăn mới miễn cưỡng nặn ra một nụ cười:

"Hỷ sự này chính là lương duyên hai họ, hai nhà kết mối tơ hồng. Cháu gái tôi là D/ao D/ao sắp sửa cùng tổng giám đốc Hác, người trẻ tuổi tài năng…"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0