Em Là Của Tôi

5

26/12/2024 17:13

5.

Nhưng Lục Đình Thâm hiển nhiên không nghe lời tôi nói.

Ngày hôm sau, tôi đưa hai đứa con đi học mẫu giáo. Khi tôi đến đón chúng sau giờ học, tôi được giáo viên mẫu giáo báo là ba chúng đã đón chúng rồi.

Tôi nổi cơn thịnh nộ trước cửa nhà trẻ.

"Không phải chứ, sao cô có thể làm giáo viên được vậy?"

“Tôi nói với cô con tôi có ba khi nào?”

Một giáo viên có khuôn mặt tròn trịa trong số đó thấp giọng biện hộ: “Không hoàn toàn là lỗi của chúng tôi. Tô Yến An trông rất giống người đàn ông đó, chính là phiên bản thu nhỏ của anh ta mà.”

Tôi nhìn kỹ vào nơi phát ra âm thanh, tôi đã đoán được tên khốn nào đã cư/ớp mất con tôi.

Thế là tôi lái xe đến bên ngoài biệt thự của nhà họ Lục, dùng loa phóng thanh hét lớn: “Lục Đình Thâm, con đã năm tuổi rồi, khốn khiếp, bây giờ anh mới biết mà đến cư/ớp chúng đi hả.”

“Mẹ kiếp, anh mơ đẹp quá nhỉ?”

"Trả hai tiểu bảo bối lại cho tôi ngay."

"Tôi nói cho anh biết, cả hai đứa trẻ đều được tôi đặt trên đầu quả tim, tôi không để anh cư/ớp đi dù chỉ một đứa nào đâu.”

Hai đứa bé nghe thấy tiếng của tôi thì lập tức chạy ra khỏi biệt thự hét lên: “Mẹ ơi”.

Khuôn mặt dữ tợn của tôi bỗng trở nên dịu dàng, tôi dang tay ra với các con: “Bảo bối ngoan, cùng mẹ về nhà có được không?”

Tô M/ộ Ngôn ôm con búp bê Barbie không biết lấy từ nơi nào, cô bé quay đầu nhìn người đàn ông đứng phía sau.

Tôi véo má con bé hỏi: "Tiểu M/ộ Ngôn không thích mẹ sao? Cùng mẹ về nhà mà phải nhìn sắc mặt người khác sao?"

“Mẹ ơi, con thích mẹ nhưng ba hứa sẽ m/ua cho Barbie của con một căn phòng công chúa.”

Sắc mặt của Tô M/ộ Ngôn rối rắm, giống như cô bé đang suy nghĩ làm sao để có được cả hai.

Trên mặt của Tô Yến An tràn đầy h/ận ý: "Em gái x/ấu, hôm qua em nói thích chú Cố, hôm nay lại gọi chú này là ba."

Tô M/ộ Ngôn vùi đầu vào trong ngựk tôi, phản bác lại: "Vừa rồi khi ba đưa đến chỗ gì đấy, anh còn ăn rất nhiều th!t, không phải à? Anh còn nói em!"

"Ưu Ưu, tôi là ba của bọn trẻ, em không thể ngăn cản tôi gặp chúng." Lục Đình Thâm cúi đầu nhìn tôi, ngữ khí trầm thấp.

"Hơn nữa trẻ con không thể sống thiếu ba được, tôi là ứng cử viên thích hợp nhất."

Lại là cái đạo lý tự cho mình là đúng ch*t tiệt này.

Tôi đứng dậy nắm tay hai đứa bé: “Anh yên tâm, rất nhanh tôi sẽ tìm được ba mới cho bọn trẻ, anh cũng không cần gấp gáp muốn làm rể nhà tôi đâu.”

Thấy tôi tức gi/ận, Tô M/ộ Ngôn và Tô Yến An cũng theo tôi về nhà mà không dám nói một lời.

Những lời tôi nói với Lục Đình Thâm hoàn toàn là lời nói trong lúc tức gi/ận, nhưng tôi không ngờ mẹ tôi lại tìm được con rể nhanh như vậy.

Tôi vừa cãi nhau một trận lớn với Lục Đình Thâm xong thì sáng hôm sau bà ấy đã kêu tôi đi xem mắt.

Tôi nằm trên giường, ngơ ngác nói với mẹ: "Mẹ, hôm qua con mới đến nhà Lục Đình Thâm gây chuyện ầm ĩ, sao bây giờ có thể đi tìm ba dượng cho bọn trẻ được chứ?"

Mẹ vén chăn của tôi lên rồi ngồi bên cạnh cửa sổ nhìn tôi.

“Con cả của nhà họ Chu là người có tài, mẹ thấy cậu ấy cũng không tệ.”

“Con trai duy nhất của nhà họ Vương hiện đang làm nhà thiết kế, mẹ cũng m/ua rất nhiều quần áo do cậu ấy thiết kế rồi.”

“Còn thằng nhóc nhà họ Ngô đó nữa, hiện tại đang nghiên c/ứu khoa học…”

Tôi nghe đến phiền, gãi đầu nói với mẹ: "Mẹ ơi, đây là mẹ rất hy vọng con gái của mẹ đi lấy chồng sao?"

Mẹ tôi mỉm cười nói: “Sao có thể được? Những người này đều đồng ý đến nhà chúng ta.”

Tôi trừng to mắt không thể tin vào tai mình.

Những người mẹ tôi nhắc đến thì tôi đều có nghe nói rồi, họ đều xuất thân từ những gia đình giàu có.

"Không phải, con có hai đứa con, tại sao lại có người muốn trở thành ba dượng chứ?"

Nhưng mẹ tôi không cho là đúng: “Mẹ đã nói rõ rồi, họ đều sẵn lòng thích con”.

"Nhanh chuẩn bị tươm tất đi rồi đi xem mắt cùng mẹ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm