Rơi Xuống Bùn Lầy

Chương 5

26/09/2024 16:45

Chuyển trường không dễ dàng như vậy, cha tôi cần đi tìm trường để lo liệu các mối qu/an h/ệ, việc này cần thời gian.

Sau đó quay lại trường học.

Tôi hầu như không có bất kỳ giao tiếp nào với Trần Hòa.

Chỉ cần cậu ta đi qua đâu, tôi sẽ tự động né tránh, không hề trao đổi gì.

Đối diện với cậu ta cũng toàn lời lẽ lạnh nhạt.

Rất nhanh chóng, cả lớp ai cũng biết tôi gh/ét Trần Hòa, thậm chí đến cả hít thở cùng một không gian với cậu ta tôi cũng cảm thấy khó chịu.

Ban đầu, Trần Hòa sống rất thê thảm.

Vì ngoại hình, thành tích cũng không tốt, cậu ta sống ở tầng lớp thấp nhất trong lớp.

Nhưng kể từ khi phát hiện tôi đặc biệt nhắm vào Trần Hòa.

Vương Nhị, kẻ luôn đối đầu với tôi, đi/ên cuồ/ng thể hiện thiện ý với Trần Hòa.

Cô ta giúp cậu ta lấy cơm, giúp cậu ta kèm cặp học tập, những việc mà kiếp trước tôi đã làm cho Trần Hòa, giờ đều do Vương Nhị đảm nhận.

Chỉ có điều, cô ta không thật lòng.

Cô ta chỉ muốn chứng tỏ rằng nhân phẩm của mình tốt hơn tôi, rằng cô ta tử tế biết bao.

Lấy đó để làm nổi bật sự đ/ộc á/c của tôi.

Dần dần, tôi phát hiện Trần Hòa ít nhìn tôi hơn, mà nhiều lần dõi theo Vương Nhị.

Không biết từ lúc nào.

Trần Hòa đột nhiên trở nên thân thiết với Ninh Khải, kẻ đã từng b/ắt n/ạt cậu ta.

Hai người thường xuyên khoác vai bá cổ nhau.

Người ta nói với tôi.

Là do Trần Hòa dâng cho Ninh Khải một số tiền lớn, bao luôn ba bữa ăn và tiền th/uốc lá của hắn, trở thành đàn em của hắn.

Trần Hòa nuôi tóc dài, gần như có thể che phủ nửa khuôn mặt bị hủy dung, trông như một kẻ nổi lo/ạn.

Bọn họ thường đứng trên hành lang, dùng ánh mắt d/âm đãng nhìn tr/ộm váy của các nữ sinh.

B/ắt n/ạt những nam sinh nhỏ con, chế giễu những nữ sinh có vóc dáng và ngoại hình không đẹp.

Nếu nói trước đây Trần Hòa là nạn nhân, thì bây giờ cậu ta đã thành công biến thành kẻ gây hại.

Vì gương mặt đặc biệt của cậu ta, thầy giám thị cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở cho qua.

Tôi mơ hồ cảm thấy có điều chẳng lành.

Nhưng cha tôi lại mang đến một tin tốt.

Trường chuyển đã tìm được, là một trường trung học trọng điểm trong thành phố, nhờ cha tôi nhờ vả khắp nơi mới có được cơ hội này.

Chậm nhất là tuần sau có thể làm thủ tục chuyển trường.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, trái tim luôn treo ngược bấy lâu cuối cùng cũng buông xuống.

Đồng thời tôi quyết định thực hiện kế hoạch của mình.

Tránh né là hạ sách, trước khi né, tôi nhất định phải dạy cho Trần Hòa một bài học.

Tôi dự định tặng Trần Hòa một món quà lớn, nếu kiếp này cậu ta sống tử tế, an phận thủ thường thì món quà này cũng chẳng đáng ngại, nhưng nếu cậu ta vẫn giống như kiếp trước.

Thì lần này, tôi nhất định khiến cậu ta phải chủ động xin nghỉ học.

Và cơ hội thực hiện kế hoạch này nhanh chóng đến.

Thứ sáu, trường sẽ tổ chức đại hội thể thao mùa xuân.

Sau khi đại hội kết thúc, trường cấp ba đặc biệt cho phép nghỉ thêm một ngày cuối tuần.

Mà kiếp trước, Trần Hòa chính là trong đại hội thể thao đã công khai tỏ tình với tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 8
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
373
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất