Anh nói xong, đôi mày lộ vẻ hài hước, rồi mới chậm rãi nhìn về phía cô.
Lâm Tự Thu hơi gi/ật mình.
Đây là anh đang gián tiếp hỏi thăm về đời sống tình cảm trước kia của cô sao?
Nếu đã kết hôn, thì quả thật cô có nghĩa vụ phải thông báo rõ ràng.
Cô nghiêm túc lắc đầu: “Tôi không có bạn trai cũ.”
Tuy nhiên, cô không có chút hứng thú nào muốn biết về lịch sử tình trường của Chu Vọng Tân.
Chắc chắn anh là một tay lão luyện trong tình trường rồi.
Chu Vọng Tân thật sự không ngờ cô lại đưa ra câu trả lời này.
Anh nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt dừng lại một chút.
Mái tóc cô dài thẳng, suôn mượt, óng ả đầy sức sống. Khuôn mặt thanh tú, ngũ quan tinh tế. Cô chỉ trang điểm rất nhẹ, toát lên vẻ đẹp thanh lạnh nhưng vẫn mềm mại.
Đặc biệt là đôi mắt ấy, khi không cười trông có phần lạnh lùng.
Còn khi cô cười sẽ có dáng vẻ thế nào, Chu Vọng Tân cũng không rõ.
Bởi vì anh chưa từng nhìn thấy.
Một lát sau, khóe môi anh khẽ cong lên thành một nụ cười ẩn ý, rồi tiếp tục đưa tay tháo cúc áo sơ mi.
“Hiểu rồi, hóa ra Lâm tiểu thư đơn thuần chỉ là người rất lễ phép.”
Anh cố ý kéo dài âm cuối, nghe như đang trêu chọc, nhưng lại không hoàn toàn giống vậy.
Lâm Tự Thu không nói gì.
“Đợi tôi một lát, chúng ta nói chuyện một chút.”
Chu Vọng Tân đã tháo đến chiếc cúc áo sơ mi thứ ba.
Lâm Tự Thu không kìm được mà lén liếc nhìn anh một cái.
Anh không phải kiểu người có vẻ đẹp nho nhã, anh tuấn, mà là kiểu đàn ông mang theo sự sắc bén đầy tính công kích.
Anh rất cao, vòng eo thon gọn săn chắc. Dưới đường cổ áo buông lỏng là xươ/ng quai xanh lộ ra mờ ảo. Rõ ràng đang mặc vest, đi giày tây, nhưng cả người anh lại toát lên vẻ phóng túng, không chút gò bó.
Thậm chí ở anh còn có một nét hoang dã khó mà kiểm soát.
Trước đây, Lâm Tự Thu nằm mơ cũng không thể ngờ mình lại gả cho kiểu đàn ông như vậy.
Cô nhanh chóng dời ánh mắt sang chỗ khác rồi đáp: “Được.”
Không lâu sau, Chu Vọng Tân thay một bộ quần áo ở nhà thoải mái rồi xuất hiện trước mặt cô.
Lúc này, Lâm Tự Thu đang ngồi trên ghế sofa trong phòng ngủ chính. Tư thế ngồi có phần cứng nhắc, dường như cô đang rất căng thẳng.
Bóng dáng cao lớn của anh che khuất ánh đèn trên đầu cô.
Khi Chu Vọng Tân định lên tiếng hỏi về chuyện phỏng vấn, ánh mắt anh bỗng dừng lại ở ngón áp út trống không của cô.
Trước khi kết hôn, hai người đã đeo nhẫn cưới cho nhau ở ngón áp út.
Còn lúc này, chiếc nhẫn của Chu Vọng Tân vẫn lặng lẽ nằm trên ngón tay anh.
Sắc mặt anh không hề thay đổi, chỉ hỏi: “Tòa soạn của các cô muốn phỏng vấn tôi sao?”
Theo thói quen của một doanh nhân, Chu Vọng Tân thích nói thẳng mọi chuyện ra trước, rồi sau đó mới từng bước giải quyết.
Lâm Tự Thu theo bản năng khẽ cắn môi dưới.
Dáng môi cô rất đẹp, đầy đặn nhưng không quá dày.
Khi cắn xuống, làn môi hồng nhạt hơi tái đi.
Anh chăm chú nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như bao trùm lấy toàn bộ dáng vẻ của cô.
Chu Vọng Tân đứng với dáng vẻ tuy có phần lười nhác, nhưng sự cao ngạo từ tận trong xươ/ng cốt khiến người khác không thể nhìn thẳng vào anh.
Lâm Tự Thu gật đầu, thành thật trả lời: “Đúng vậy, đây là nhiệm vụ thực tập mà tòa soạn giao cho tôi, cho nên... tôi muốn cố gắng tranh thủ một chút.”
Đây là công việc đầu tiên của Lâm Tự Thu sau khi rời khỏi ghế nhà trường để bước chân vào xã hội.
Cô vẫn chưa muốn nghỉ việc.
“Vậy hiện tại Lâm tiểu thư đang dùng thân phận gì để nói chuyện với tôi đây?” Chu Vọng Tân khựng lại một chút, rồi cười như không cười mà đổi giọng, “Thân phận người vợ, hay là thân phận phóng viên thực tập?”
Lâm Tự Thu nhìn thẳng vào mắt anh rồi hỏi: “Hai thân phận này có gì khác biệt sao?”
“Nếu là với thân phận phóng viên thực tập, tôi sẽ từ chối cô. Còn nếu là thân phận người vợ, vậy thì tôi sẽ… xem xét lại.”
“Tôi không rảnh rỗi đến mức đi ban phát sự ấm áp hay thể hiện tình thương cho một thực tập sinh đâu.”
Ý tứ trong lời nói của Chu Vọng Tân vô cùng rõ ràng.
Anh chỉ chấp nhận ưu tiên cho người vợ của mình mà thôi.
Nói xong những lời này, anh ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn ở bên cạnh, tựa lưng vào lớp đệm mềm mại rồi vắt chéo chân.
Tầm mắt của hai người cuối cùng cũng đã có thể miễn cưỡng nhìn ngang nhau.
Khi bóng người che khuất ánh sáng không còn nữa, Lâm Tự Thu rũ mắt xuống, hàng lông mi dài đổ một dải bóng râm lên gương mặt cô.
Cô không ngờ rằng Chu Vọng Tân lại có thể thẳng thắn đến mức như vậy.
Sau khi nói xong, người đàn ông đối diện cũng không hề sốt ruột, anh lặng lẽ chờ đợi câu trả lời từ cô.
Trong lòng Lâm Tự Thu có chút đấu tranh.
Dẫu sao cũng đã kết hôn rồi, xét về mặt pháp luật thì bọn họ vốn dĩ đã là vợ chồng.
Đã có sẵn sự thuận tiện bày ra trước mắt, cô không có lý do gì để từ chối cả.
Cô ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau và nói: “Lấy thân phận là vợ của anh.”
Chu Vọng Tân trả lời rất dứt khoát: “Được, sau khi xem xét kỹ tôi sẽ bảo trợ lý hẹn thời gian với cô.”
Lâm Tự Thu cố kìm nén niềm vui sướng đang trào dâng trong lòng.
Ít nhất thì công việc của cô đã được bảo vệ.
“Cảm ơn anh... Vọng Tân.”
Theo bản năng, cô vẫn muốn gọi anh một tiếng Chu tiên sinh.
Nhưng khi lời vừa đến bên miệng, cô cảm thấy không đúng nên đã vội vàng sửa miệng ngay lập tức.