Ngay lúc cánh cửa lớn sắp bị kéo ra.
Tôi nhanh trí nhấn nút xả nước, rồi vội vàng cài khuy áo lại.
Đẩy mạnh Mạnh Tuân ra, lại hung hăng dụi mặt hai cái cho đỏ bừng lên.
Giả vờ như đang hơi say và buồn ngủ, tôi kéo cửa buồng vệ sinh ra.
"Ưm? Ông xã, anh đến tìm em à?"
Tôi nhanh chóng bước ra ngoài.
Rồi đóng cửa lại ngay sau lưng.
Ánh mắt Mạnh Dã lướt qua gương mặt tôi, nhìn đôi môi hơi sưng tấy, rồi rơi vào cánh cửa phía sau lưng tôi.
Anh liếc nhìn qua khe cửa đang đóng một cái.
Tôi nín thở.
Thấy anh không nhìn thấy gì cả, tôi mới hoàn toàn thả lỏng.
"Vừa nãy em hơi căng thẳng, uống một ngụm rư/ợu nên hơi chóng mặt..."
Tôi cười gượng, nắm lấy tay anh dẫn ra ngoài.
Mạnh Dã ừ một tiếng, rồi ghé sát vào bên môi tôi khẽ ngửi ngửi.
"Vợ à, tửu lượng của em kém quá đấy, anh còn chẳng ngửi thấy mùi rư/ợu mà em đã say rồi sao?"
Tôi gi/ật nảy mình.
Sau đó lập tức cười lấp li/ếm để đá/nh trống lảng sang chuyện khác.
"Thỏ chúng em là vậy mà, đâu có giống rắn các anh..."
Nhắc đến rắn, tôi không kìm được mà quay đầu nhìn về phía cửa buồng vệ sinh.
Mạnh Dã định quay đầu nhìn theo.
Tôi liền kéo mạnh anh đi.
"Ôi dào, hai đứa mình chậm trễ lâu thế này, họ chắc phải đi tìm chúng mình rồi đấy?"
"Hôm nay là ngày đại hỷ đính hôn của chúng ta, đừng để lỡ giờ lành."
Hai chúng tôi từ cửa bước ra.
Một lúc lâu sau, cánh cửa buồng vệ sinh phía sau mới được người ta đẩy ra.
Người nọ nhìn theo hướng chúng tôi rời đi, ánh mắt u tối.
Ngón tay siết ch/ặt trên tay nắm cửa đến mức trắng bệch.
"Bị cư/ớp mất rồi..."