Đêm trước ngày hẹn phẫu thuật, Hoắc Tắc trở về.

Không biết trải qua chuyện gì, anh ấy g/ầy đi trông thấy.

Lòng dâng lên cảm xúc phức tạp, vừa xót xa lại vừa hối h/ận.

Sao về nhanh thế này?

Lý do còn chưa kịp bịa!

Hoắc Tắc chăm chú nhìn tôi hồi lâu, từ từ giơ tay lên.

Tôi tưởng anh ấy định kiểm tra vết cắn sau gáy, vội che cổ lùi lại một bước.

Bàn tay anh ấy đơ giữa không trung, rồi từ từ buông xuống.

Đôi mắt vốn đã tối om, giờ càng thêm u ám.

"Tuần Mân, anh sẽ đi một thời gian."

"Đi?"

Nhìn biểu cảm anh ấy, chuyến đi này chẳng giống công tác chút nào.

Cậu gật đầu: "Có việc gì cứ tìm trợ lý Lâm, hoặc về nhà họ Tuần cũng được, anh đã báo với anh em rồi."

"Đợi đã."

Lòng dấy lên nghi hoặc lớn, xen lẫn từng sợi bất an, tôi túm lấy ống tay áo anh, giọng gấp gáp: "Anh định đi đâu?"

Gương mặt Hoắc Tắc không một gợn sóng, giọng điệu bình thản:

"Đừng lo, nếu thuận lợi anh sẽ về sớm. Khi về... chúng ta sẽ bù lại tuần trăng mật."

Tôi nào thiết tha gì cái thứ trăng mật nhảm nhí ấy.

Nhỡ không thuận lợi thì sao?

Hoắc Tắc mím môi, không đáp.

Trằn trọc trên giường, không sao chợp mắt nổi.

Vừa nhắm mắt lại, hình ảnh đôi mắt Hoắc Tắc run nhẹ khi tôi né tránh lại hiện về.

Lòng như lửa đ/ốt, ý nghĩ vẩn vơ trước đây lại trỗi dậy.

Lần này, lý trí không thắng nổi d/ục v/ọng.

Tôi lén vào thư phòng anh, nhưng ngăn kéo đã trống trơn.

Không chỉ những lọ nhỏ biến mất sạch, cả thiết bị trích pheromone cũng không còn.

Cả căn nhà giờ đây, không lưu lại chút pheromone nào của Hoắc Tắc.

Có cảm giác... như thân phận alpha của anh ấy sắp không tồn tại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
3 Đồng Trần Chương 36
10 Tắt đèn Chương 8
11 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm