Cuộc giao dịch buôn b/án người này cuối cùng đã bị cảnh sát chặn đứng, lúc người của Giang Oán Niên tìm thấy tôi, cảnh sát cũng đã tiến hành đến bước dọn dẹp hiện trường.
"Có phải tôi quá nhân từ với cô rồi không?"
"Người của tôi mà cô cũng dám động vào?"
Hành động của Giang Oán Niên đã dọa Thẩm Nhược Từ sợ khiếp vía.
Cô ta kịch liệt phản kháng, nhưng đều vô ích.
Cùng lúc đó, đặc cảnh xung quanh cũng nhao nhao ra mặt ngăn cản.
"Đồng chí, xin hãy bình tĩnh."
Thế nhưng lực tay của người đàn ông vẫn không hề nới lỏng, ngược lại càng bóp càng c.h.ặ.t.
Bọn họ thấy khuyên nhủ vô ích, thậm chí còn định sử dụng đến biện pháp mạnh.
Thấy vậy, tôi vội vàng nhào tới ôm chầm lấy Giang Oán Niên.
"Chú út, đừng mà..."
"Anh đưa em về nhà đi."
"Em muốn về nhà."
Nghe tiếng khóc của tôi, Giang Oán Niên cuối cùng cũng có chút lay động.
32.
Lúc Thẩm Nhược Từ được buông ra, hai chân cô ta mềm nhũn, trực tiếp ngã khụy xuống đất.
Trên chiếc cổ trắng như sứ in hằn năm vệt ngón tay cực kỳ rõ ràng.
Cô ta tự biết bản thân đã làm sai, nhưng vẫn không nhịn được mà tủi thân.
"Tạ Hành Đàn, anh đến bế em đi."
"Chân em nhũn ra rồi, không đứng lên nổi."
Người phụ nữ nhìn một người trong số các đặc cảnh.
Nước mắt lưng tròng.
Người đàn ông mặc cảnh phục không hề nhúc nhích, nhưng ánh mắt của những đặc cảnh khác xung quanh nhìn hai người họ dần trở nên mờ ám.
Thẩm Nhược Từ thấy anh ta vẫn dửng dưng không động lòng, cơn gi/ận chẳng biết từ đâu bùng lên.
"Tạ Hành Đàn, anh cứ phải ép em đúng không?"
"Anh quên lúc trước anh đã nhìn sạch em."
Lời còn chưa nói hết.
Thẩm Nhược Từ đã bị anh ta ôm bế vào lòng, mà còn dùng tư thế bế trẻ con...
"..."
Tên trai thẳng này thật sự hết t.h.u.ố.c chữa rồi.
Cô ta thầm nghĩ.
33.
Tôi vì kinh hãi quá độ mà lên cơn sốt cao, phải nằm viện mất hai ngày.
Thẩm Nhược Từ có đến thăm tôi.
Trông cô ta vẫn bình an vô sự, nhưng sự kiêu ngạo sắc sảo gai góc quanh người đã thu liễm đi nhiều.
Không chỉ tự tay nấu cơm cho tôi, mà còn đòi nhận tôi làm em gái kết nghĩa.
Khiến tôi dở khóc dở cười.
Tôi biết với tính cách của Giang Oán Niên.
Cho dù là người nhà họ Thẩm, anh cũng sẽ chẳng để vào mắt.
Vậy nên tôi đã làm công tác chuẩn bị từ trước.
C/ầu x/in anh đừng để tâm đến chuyện này nữa.
Thẩm Nhược Từ tuy có lỗi, nhưng chuyện này suy cho cùng cũng không thể trách hết cô ta được.
Nhà họ Thẩm và nhà họ Giang không thể trở mặt với nhau.
Tôi không muốn vì mình mà làm khó Giang Oán Niên.
Sau khi tôi xuất viện, Thẩm Nhược Từ đã chủ động đến nhà họ Giang hủy bỏ hôn ước.
Trong thư phòng, ông nội nổi trận lôi đình.
"Giang Oán Niên, có phải mày lại chọc gi/ận con bé nhà họ Thẩm rồi không?"
"Mày đi dỗ nó về đây cho tao."
"Gia tộc họ Thẩm thế lực hùng hậu, sẽ có ích cho việc mày tiếp quản tập đoàn họ Giang."
"Mày lấy nó, chắc chắn không sai được đâu."
Giang Oán Niên cười lạnh, ngồi dang hai chân ở ghế chủ tọa, chẳng hề có chút dáng vẻ tôn trọng nào.
"Sao, định bảo tôi đi theo vết xe đổ của ông à?"
"Mẹ tôi năm xưa cũng chỉ vì nghe những lời dối trá của ông, nên đến tận ngày c.h.ế.t vẫn phải ôm uất ức trong lòng."
"Nếu như tôi cần phải dùng đàn bà để củng cố sự nghiệp, vậy thì cũng chẳng khác gì một kẻ nhu nhược bất tài."
Nói xong, anh vứt tàn t.h.u.ố.c đi.
Sải bước ra ngoài cửa, lại suýt đụng trúng tôi nãy giờ vẫn luôn đứng canh ngoài cửa.
34.
Giang Oán Niên xuống hầm rư/ợu lấy vài chai rư/ợu, dắt tôi ra ngoài ban công hóng gió.
Tôi nơm nớp lo sợ nhìn anh uống cạn chai rư/ợu cực mạnh kia, đến khi anh chuẩn bị khui chai thứ hai, tôi liền vội vàng ngăn anh lại.
Chắc là anh đã hơi say rồi.
Nếu không thì ánh mắt nhìn tôi sao lại có thể không kiêng dè đến thế.
"Nhóc con nhà tôi nhìn thì nhỏ, nhưng thật ra cũng không còn nhỏ nữa rồi."
"Đã có thể yêu đương được rồi."
Trong lúc nói chuyện, ngón tay cái của Giang Oán Niên mơn trớn trên môi tôi.
Mang theo hơi thở nóng rực.
Động tác của anh mang đầy tính ám chỉ.
Không phải là ảo giác của tôi, kể từ sau lần bị b/ắt c/óc này, hay nói đúng hơn là từ lúc Thẩm Nhược Từ đến b/ệnh viện thăm tôi, tôi có thể cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của Giang Oán Niên mỗi khi nhìn tôi.
Trước đây, cho dù anh có trêu chọc tôi, cũng rất chừng mực.
Lúc ở chung cũng sẽ cảm thấy có chút khoảng cách rõ rệt.
Nhưng lần này, không giống thế nữa...
Tim tôi đ/ập như đ.á.n.h trống, lại thấy anh đưa một ly rư/ợu tới.
"Uống chút đi."
"Uống rồi, sẽ càng dễ nói thật."
Tôi ngoan ngoãn làm theo.
Loại rư/ợu đó thực sự rất mạnh.
Chẳng bao lâu sau, động tác của tôi đã trở nên chậm chạp.
Giang Oán Niên vỗ vỗ lên đỉnh đầu tôi: "Vẫn còn đứng được à?"
Chưa kịp đợi tôi trả lời, cánh tay người đàn ông đã luồn qua eo tôi, vây c.h.ặ.t lấy tôi giữa anh và lan can.
Quá gần, gần đến mức tôi có thể nhìn rõ cả nốt ruồi nhỏ xíu dưới hàng mi của Giang Oán Niên.
"Chú út..." Tôi bật thốt gọi anh theo bản năng.
"Từ chú út này tôi nghe chán rồi."
"Đổi cách xưng hô đi."
Người đàn ông dùng ch.óp mũi cọ cọ lên đỉnh đầu tôi, tôi có cảm giác l.ồ.ng n.g.ự.c mình như sắp nhảy vọt thứ gì đó ra ngoài.