Địa Mẫu

Chương 3

03/07/2025 11:59

Gia đình họ Chu vui mừng khôn xiết.

Nửa tháng sau, tất cả những cây liễu cổ trăm năm được m/ua khắp nơi đều được chuyển đến, trồng đúng theo vị trí bà chỉ định.

Trong thời gian đó, Chu Nghi đều nhường cho tôi những món ngon vật lạ.

Hắn còn cõng tôi, chạy khắp núi đồi.

Khi mệt, cả người lấm lem, lúc chơi nước bên suối, hắn ân cần cởi giày cho tôi, giúp tôi rửa tay rửa chân, lau khô trên người hắn rồi mới giúp tôi mang giày vớ vào.

Thậm chí đến tối, hắn không chịu về, đòi ngủ cùng tôi, nói rằng không nỡ rời xa.

Nhưng buổi tối, bà cần dạy tôi Vu thuật, không tiện.

Cứ thế trôi qua một năm, khi tôi lên tám, bà cho toàn bộ nhân viên mỏ nghỉ phép.

Bà dùng dây cỏ buộc vào chín mươi chín cây liễu cổ, rồi dẫn xuống hầm mỏ.

Sau khi x/á/c định vị trí trong hầm, bố trí pháp trận, bà đào một cái hố, dùng những sợi dây cỏ đó quấn lấy tôi rồi ch/ôn tôi vào hố.

Hầm mỏ không thấy ánh mặt trời, thông thẳng xuống lòng đất, là nơi tối tăm nhất.

Cộng thêm chín mươi chín cây liễu chia sẻ gánh nặng, ít nhất cũng tốt hơn một cây liễu ngàn năm.

Lần ch/ôn tám tuổi, tôi vượt qua an toàn.

Chỉ có vài cây liễu già ch*t đi, bà bảo Chu Tuấn Hào phải bù lại, vì liễu giữ địa khí, nếu thiếu sẽ khiến mạch khoáng bị xê dịch.

Thế nên Chu Tuấn Hào tung tin ra ngoài, thu m/ua liễu cổ thụ với giá cao, với bà thì càng thêm cung kính, gần như nói gì nghe nấy.

Vượt qua kiếp nạn lên tám an toàn, cộng với những cây liễu càng ngày càng tốt tươi, bà nội rõ ràng thảnh thơi hơn nhiều.

Ngoài việc định kỳ hàng tháng xuống hầm mỏ đo độ sâu, ngăn nhà họ Chu đào sâu thêm, bà cũng an tâm dưỡng sức.

Việc học hành của tôi, bà cũng không quản quá nghiêm nữa, vui vẻ để Chu Nghi chơi đùa cùng tôi.

Khu mỏ rộng lớn, có khu gia đình nên có trường học riêng.

Chu Nghi vì tôi, cố ý chuyển đến đây, bất cứ việc gì cũng che chở cho tôi, tốt đến mức cả khu mỏ đều biết, tôi là công chúa nhỏ của Chu Nghi.

Nhưng vào mùa hè năm chín tuổi, khu mỏ xảy ra chuyện kỳ lạ.

Nhiều công nhân xuống mỏ đột nhiên mất tích.

Lúc đầu chỉ một hai người, chỉ trong chớp mắt đã biến mất.

Về sau cả một đội người, biến mất không dấu vết.

Tại nơi người mất tích, có thể đào được đ/á thạch anh đỏ như m/áu gà.

Bà biết chuyện, yêu cầu phong tỏa giếng mỏ, tự mình xuống đo đạc.

Chu Tuấn Hào miệng nói vâng dạ nhưng sau lưng làm trái, vẫn cho người xuống hầm, dẫn đến sập hầm mỏ, hàng trăm người bị kẹt bên trong.

Gân lá của chín mươi chín cây liễu cổ, như hút m/áu tươi, biến thành màu đỏ thẫm.

Bà và Chu Tuấn Hào cãi nhau to, rồi bà đến trường tìm tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm