CHẲNG CÓ THỜI GIỜ ĐỂ CHẾT

Chap 20

14/04/2026 15:57

"Thứ hai, mẹ cô nói Trần Th/ù đưa cô một mẩu giấy nhờ chuyển cho ba, ba xem giấy mới đến kho ở bờ sông, chỗ này cũng không hợp lý. Trần Th/ù và ba cô đều làm ở nhà máy pháo hoa, bình thường thế nào cũng gặp nhau, Trần Th/ù hoàn toàn có thể nói thẳng với ba cô, cần gì phải chạy đến tận cửa nhà cô, nhờ một đứa trẻ truyền tin? Cô đã quên chi tiết này, Trần Th/ù cũng đã c.h.ế.t, ba cô mất tích không rõ tung tích. Đây là thông tin chỉ xuất phát từ miệng mẹ cô, không thể kiểm chứng, không nhất thiết là bịa đặt, nhưng cũng có thể đã được thêm thắt trên cơ sở thực tế."

"Thứ ba, bề ngoài, ba cô bị n/ổ c.h.ế.t, còn Tần Phương cũng mất tích cùng thời điểm. Sự trùng hợp đồng bộ như vậy, lại không gây nghi ngờ cho cảnh sát, điều này rất vô lý. Dù Tần Phương là người đơn đ/ộc một mình, cũng không thể hoàn toàn không có ai quan tâm chứ?"

"Thứ tư, phản ứng của cha con Trần Quảng cũng có vấn đề. Giả sử thật sự là Trần Quảng sắp đặt đổ tội g.i.ế.c Tần Phương cho ba cô, ba cô lại diễn vở giả c.h.ế.t để thoát thân, khiến nhà kho vốn dĩ có hai người cuối cùng chỉ còn một th* th/ể. Cha con Trần Quảng lại chấp nhận sự thật này sao? Mẹ cô nói, không hiểu vì sao họ không vạch trần, điều này hơi khiên cưỡng."

"Quả nhiên là người trong cuộc u mê, người ngoài cuộc sáng suốt." Chung Hồi cười khổ, "Luật sư Lục, những câu hỏi của anh sẽ được giải đáp từng cái một. Bây giờ, tôi xin phép kể tiếp."

20. Lời kể của Chung Hồi (16)

Sau khi mẹ nói cho tôi biết sự thật, hy vọng lại bùng ch/áy trong lòng tôi.

Tinh thần tôi hoàn toàn thay đổi, trở nên tự tin, cởi mở hơn, và cũng học hành chăm chỉ hơn. Thầy cô và bạn bè đều nhận ra sự chuyển biến của tôi.

Thành tích của tôi tiến bộ vượt bậc, kỳ thi Đại học cũng vượt ngoài mong đợi, cuối cùng tôi đỗ vào hệ Cử nhân C9 trong nước.

Chuyên ngành tôi chọn là Kỹ thuật Sinh học. Việc lựa chọn ngành học này tất nhiên là có mục đích riêng, tôi vẫn không yên lòng về căn hầm chứa.

Đó là hiện trường đầu tiên, bên trong chứa quá nhiều bằng chứng.

Trong thời gian học Đại học, tôi giấu mẹ về quê hai lần, xuống hầm chứa lấy mẫu đất và xươ/ng vụn, mang về phân tích.

Đất ở đó thấm đẫm m/áu, đào xuống hai lớp vẫn thấy màu đen, xươ/ng vụn đã dọn dẹp nhiều nhưng vẫn còn rất nhiều.

Mảnh đất này đã phản ánh một cách trung thực những gì từng xảy ra trên nó.

Trong một lần mẹ tôi về quê, qua lời hàng xóm biết được tôi đã tự ý về một mình. Bà rất tức gi/ận, bảo tôi tập trung làm tốt việc của mình, đừng bận tâm đến căn hầm nữa. Bà nói bên trong đó không thể dọn sạch được đâu, bà sẽ tìm cơ hội lấp hẳn căn hầm đi, để tôi yên tâm học hành.

Tôi nghĩ cũng chỉ có thể như vậy, lấp đi là cách tốt nhất. Hơn nữa tôi thực sự không thể về quê nhiều, không có sinh viên đại học nào lại thừa thời gian về nhà liên tục, tôi về nhiều lại dễ gây chú ý. Thế là tôi tạm thời gác lại chuyện này.

Năm cuối Đại học, nhờ thành tích xuất sắc, tôi giành được suất học bổng nghiên c/ứu sinh tại trường, có thể tiếp tục học lên cao hơn.

Mẹ tôi ủng hộ quyết định học lên Thạc sĩ, Tiến sĩ. Nhưng bà đề nghị tôi nộp hồ sơ sang các trường Đại học nước ngoài. Điều này tôi không bất ngờ, mẹ luôn khao khát được ra đi, và đã gửi gắm mong ước đó vào tôi.

Hồi nhỏ bà đã bảo tôi phải chăm học, thi đậu Đại học tốt, tốt nhất là còn ra nước ngoài mở mang tầm mắt, như vậy mới không uổng phí cuộc đời này. Tôi cũng thật sự muốn đi xa hơn để nhìn ngắm, nhưng tôi không yên tâm để mẹ một mình.

Mẹ tôi nói, bà không hề đơn đ/ộc.

Bà đưa cho tôi số tiền tích cóp nửa đời, bảo tôi học hành cho tốt, không cần lo lắng.

Giáo sư hướng dẫn của tôi cũng ủng hộ tôi du học.

Cuối cùng, tôi đã nộp đơn vào chương trình Thạc sĩ của một trường Đại học hàng đầu ở nước ngoài.

Đúng như mẹ mong muốn, tôi đã nhìn thấy một thế giới ngày càng rộng lớn, và đi ngày càng xa hơn.

Trước ngày lên đường du học, mẹ tôi chuẩn bị cho tôi một chiếc vali rất lớn, đầy đủ mọi thứ từ đồ dùng sinh hoạt đến thức ăn, rất chu đáo.

Ở sân bay, bà dặn dò tôi kỹ lưỡng những điều cần chú ý khi ra nước ngoài. Và tôi cũng nhắc đi nhắc lại mẹ phải lấp cái hầm chứa đi.

Mẹ tôi nói sẽ làm.

Giờ lên máy bay sắp đến, phải nhanh chóng qua cửa an ninh, không còn nhiều thời gian để tạm biệt.

Tôi nói: "Mẹ ơi, con vào đây. Đến nơi con sẽ gọi điện cho mẹ."

Mẹ tôi gật đầu, dặn tôi đi đường cẩn thận.

Tôi và mẹ nương tựa vào nhau hơn chục năm, đây là lần đầu tiên tôi xa nhà đến vậy.

Hồi nhỏ tôi thiếu cảm giác an toàn, luôn níu lấy mẹ, sợ bà bỏ đi. Giờ đây tôi đã ngoài hai mươi, có thể một mình đi xa, rời xa mẹ.

Tôi quay người bước về phía cửa an ninh, chợt nghe thấy tiếng khóc phía sau.

Quay lại, tôi thấy mẹ đang khóc.

Bà đuổi theo, nắm tay tôi không buông, không ngừng nói nhớ thương tôi.

Tôi nhất thời lúng túng, mẹ trong mắt tôi luôn là người kiểm soát cảm xúc tốt, hiếm khi bộc lộ tình cảm ra ngoài.

Tôi nói: "Mẹ ơi, đợi con ổn định, con sẽ đón mẹ qua nước ngoài chơi."

Mẹ tôi cúi đầu, mím ch/ặt môi, bình ổn cảm xúc rất lâu, rồi mới nói: "Được."

Tôi buông tay bà, kéo chiếc vali nặng trịch quay người bước vào cửa an ninh.

...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lấy ơn báo đáp

Chương 15
Năm thứ 5 bao nuôi Tống Thanh Dực, hắn đã nổi tiếng khắp nơi, không còn cần tôi nữa. Hắn bắt đầu không về nhà vào buổi tối, cũng chẳng còn quấn quýt nói lời tình tứ với tôi. Sự dằn vặt này khiến tôi đau khổ. Đêm mất ngủ thứ 53, tôi cuối cùng không nhịn nổi, cầm lấy điện thoại chuẩn bị gọi cho hắn cãi nhau một trận. Nhưng trước mắt lại lóe lên từng dòng bình luận: [Cười chết mất, cái vai nam phụ pháo hôi này đúng là được voi đòi tiên. Beta mà cũng dám mơ tưởng giữ chân được một Alpha cấp S như nam chính?] [Cứ gọi điện làm loạn đi, càng làm loạn thì Tống ảnh đế càng nhận ra trợ lý Omega dịu dàng đáng yêu của mình tốt đến mức nào, rồi đá hắn một phát bay xa luôn!] [Ảnh đế sớm muộn gì cũng bỏ hắn thôi, ai lại đi yêu một Beta già cỗi chứ? Thụ bảo bối của chúng ta có độ tương thích 98%, lại còn có thể giải phóng pheromone an ủi, đây mới là chân ái…]
265
3 Hòa bình chia tay Chương 15
4 Cún Con Chương 15
5 5 năm bỏ đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nơi tâm an là nhà

Chương 9
Yêu nhau năm thứ sáu, khi đá lở ập xuống, Chu Tùy không chút do dự đưa tay che chắn cho tôi. Anh trọng thương phải vào ICU. Tỉnh dậy việc đầu tiên là chuyển toàn bộ tài sản sang tên tôi. Anh nói: "Như thế nếu chẳng may anh ra đi, nghĩ đến em có thể an ổn sống hết đời, dù chết cũng nhắm mắt được." Lúc ấy tôi vừa khóc vừa đấm vào ngực anh: "Đồ xui xẻo, không được chết trước em đâu!" Thế nhưng năm thứ ba sau hôn lễ, anh bắt đầu chuyển dịch tài sản. Cô gái được anh cưng chiều trong lòng chửi tôi: "Con mụ xấu xí kia sao vẫn chưa chết đi!" Anh dịu dàng vỗ về: "Đừng nóng vội, đợi thêm chút nữa." Rốt cuộc tình yêu là gì? Cho đến khi một bài đập vào mắt tôi: [Làm sao bạn chắc chắn, anh ấy thực sự yêu bạn?] Bình luận hot nhất viết: [Tình yêu là dòng chảy vô định, đâu cần lý do để kích động!] Tôi bỗng buông bỏ hết. Mười năm yêu nhau. Kết cục, chỉ có thế. Nhưng kết cục của tôi, không thể như thế này!
Hiện đại
0
Nhà thiết kế trò chơi quái đàm Chương 5: Gửi tới tình yêu rồi cũng sẽ chết đi của chúng ta