Cuộc sống vẫn trôi qua êm đềm, tôi và Lăng Diệu ngọt ngào chẳng khác gì mật ong.

Còn Lâm An Vũ thì hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của tôi.

Mạch truyện phát triển lệch hẳn so với nguyên tác. F4 không hề bị cậu ta mê hoặc đến thần h/ồn đi/ên đảo. Ngay cả Bạch Dật Thần — người từng tiếp xúc và có chút hứng thú lúc ban đầu — về sau cũng chẳng còn qua lại. Hai người còn lại thì thậm chí chưa từng có lấy một lần va chạm.

Huống chi, Lăng Diệu giờ đã dồn hết tâm tư cho tôi.

Giống như bao người khác trong trường, Lâm An Vũ rốt cuộc chỉ còn là một học sinh bình thường.

Hôm nay, tôi nhận được thông báo từ nhà trường: ký túc xá của tôi sắp có thêm bạn cùng phòng mới.

Nghe tin xong, tôi thấy hơi khó chịu.

Ở một mình đã quen rồi, tự dưng lại nhét thêm người vào làm gì?

Tôi là gay, gay chính hiệu, còn đang có bạn trai nữa. Nghĩ thế nào cũng thấy không tiện.

Thế là tôi lẩm nhẩm tính chuyện dọn ra ngoài ở. Thủ tục tuy có phiền phức, nhưng có Lăng Diệu — “ngoại hạng” của tôi — chống lưng thì chắc chẳng thành vấn đề.

Đang mải suy nghĩ, điện thoại bỗng rung lên, là tin nhắn của Lăng Diệu:

[Bảo bối, lát nữa anh có bất ngờ cho em đấy.]

Lại bất ngờ?

Tôi khựng lại một chút, vừa tò mò vừa cảnh giác, tay gõ trả lời:

[Gì thế? À mà này, em cũng có chuyện muốn nói với anh, anh đang ở đâu vậy?]

Vừa gửi tin xong, tôi đứng dậy đi về phía cửa phòng.

Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng động, có người đang mở cửa.

Cánh cửa bật ra.

Một bóng người vô cùng quen thuộc xuất hiện trước mắt tôi.

“Surprise!”

Lăng Diệu dang rộng vòng tay, vẻ mặt đắc chí:

“Ngôn Ngôn, mau ra chào đón bạn cùng phòng mới nào!”

“Đồ đi/ên!”

Tôi bật cười, lao thẳng vào vòng tay hắn, bị ôm ch/ặt lấy.

Hết.

….

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0