Mail Thúy

Chương 2

04/12/2025 18:34

Cảm nhận được sự mềm mại trên môi, mặt tôi lập tức đỏ bừng, trừng mắt nhìn Triệu Dụ Tắc cả buổi mà chẳng thốt nên lời.

Đây lại là nụ hôn đầu của tôi.

Thế mà bị tên l/ưu ma/nh già này cư/ớp mất tiêu rồi!

Không cần suy nghĩ, tôi giơ tay định táng cho hắn một cái t/át.

Thấy vậy, Triệu Dụ Tắc lùi lại vài bước, buông lỏng vòng vây quanh người tôi.

Không còn bị Triệu Dụ Tắc áp chế, tôi quay người bỏ chạy.

Triệu Dụ Tắc cũng chẳng đuổi theo, chỉ thong thả bước theo sau lưng tôi.

Tôi chẳng thèm để ý tới hắn.

Càng đáp lời, hắn lại càng lấn tới.

Vừa đi, tôi vừa bất giác nhớ lại ngày đầu gặp Triệu Dụ Tắc.

Lần đầu chúng tôi gặp nhau ở quán bar.

Hôm đó sinh nhật đứa bạn, bọn nó rủ nhau nhậu nhẹt chúc mừng. Tuổi trẻ ngông cuồ/ng, uống chẳng biết điểm dừng, vài vòng qua đi đầu tôi đã choáng váng.

Nhân lúc chưa say quá, tôi vội ki/ếm cớ ra ngoài hóng gió.

Ai ngờ đi chưa được mấy bước đã bị một gã say chặn đường. Gã chắc đã ngà ngà, thấy tôi mặc áo sơ mi trắng lại tưởng là tiếp viên, liền sán lại kéo tay áo tôi, miệng lảm nhảm: "Tiểu mỹ nhân xinh thế này, da th!t mịn màng, lại đây uống với anh một ly nào."

"Khôn ngoan thì tiền boa không thiếu đâu."

Tôi đi/ên tiết, giơ chân đ/á gã một phát.

Từ nhỏ tôi đã gh/ét nhất người khác chê diện mạo mình. Bởi giống mẹ, khuôn mặt tôi hơi nữ tính.

Da trắng môi hồng, dưới mỗi mắt đều có nốt ruồi son nhỏ, đôi mắt đào hoa dễ ửng đỏ cùng mái tóc xoăn màu bạch kim, khiến dù có nổi gi/ận cũng chẳng đ/áng s/ợ.

Có lẽ vì say nên cú đ/á chẳng có lực, ngược lại khiến gã kia càng hứng thú.

Ánh mắt săm soi của gã khiến người ta phát gh/ét.

Nhưng chưa kịp ra tay tiếp, gã đàn ông đã bị lôi cổ áo ném xuống cầu thang.

Dù chỉ nửa tầng, gã cũng đ/au điếng.

Cú ngã khiến gã tỉnh rư/ợu, không dám gây sự nữa vội vã chuồn mất.

Sau khi gã biến đi, tôi ngẩn người nhìn chàng trai điển trai bên cạnh, đầu óc chưa kịp định thần.

Ngay lúc ấy, anh chàng giơ tay xoa xoa tóc tôi, trêu chọc: "đá/nh đ/ấm cũng dở hơi mà tửu lượng cũng kém, về nhà đi đồ xoăn tóc."

"Không bà già nhà cậu sốt ruột đấy."

Nhìn nụ cười trong mắt anh chàng, tôi bực bội trừng lại:

"Chỉ là hôm nay chưa phát huy được thôi, tôi giỏi đá/nh nhau lắm đấy."

"Dù sao cũng cảm ơn."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
10 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ở cữ mẹ xót con chuyển cho trăm vạn, chồng cuỗm sạch trả nợ xe cho em gái, tôi ôm con gọi thẳng cảnh sát

Chương 24
Trước đây tôi từng nhắc với Lâm Phong về chuyện chi tiêu trong gia đình, anh ấy nói tiền của mình phải dùng để trả nợ mua nhà, mua xe (chiếc xe này anh ấy mua sau khi kết hôn và vẫn đang trả góp), còn phải gửi tiền sinh hoạt phí cho mẹ (mẹ chồng lấy danh nghĩa chăm sóc tôi nên mỗi tháng Lâm Phong đều cố định gửi ba nghìn), còn các khoản chi tiêu hàng ngày trong nhà thì bảo tôi cứ ứng trước, chuyện sau này tính sau.
Tình cảm
0