Hẹn Ước Lính Cứu Hoả

Chương 9

03/10/2024 14:11

Tôi kinh ngạc, đây là tình tiết cổ lỗ sĩ gì thế này, thế kỷ 21 rồi, nhà chúng tôi cũng không phải hào môn, lại bày ra cái trò này?

"Đính hôn với ai? Sao hai người chưa bao giờ nói với con?"

"Chuyện này con đừng quan tâm, dù bạn trai của con là ai đi nữa, cũng tuyệt đối không tốt bằng người mà chúng ta tìm cho con. Con yên tâm, bố mẹ sẽ không hại con, con cứ an tâm ở nhà, vài ngày nữa bố mẹ chồng sẽ đến thăm nhà, hai con trẻ gặp mặt, bồi dưỡng tình cảm."

Mẹ tôi nước bọt tung toé, bố tôi ho nhẹ một tiếng, lát sau lén kéo tôi ra một bên.

"Là chuyến đi này đi du lịch đính hôn đấy, nhưng An An yên tâm, chàng trai đó bố xem rồi, thực sự không chê vào đâu được, nếu bố không phải đàn ông, bố cũng muốn gả cho cậu ấy."

Tôi mở to mắt, cảm giác linh h/ồn bị chấn động. M/ắng tôi một tuần kết hôn chóng vánh, kết quả họ còn phi lý hơn, cũng chỉ trong một tuần, lại muốn gả tôi cho một người lạ?

Tôi giơ tay kéo kéo má bố tôi.

"Bố bị ai nhập rồi, hai người là ai?"

Bố tôi gạt tay tôi ra, không vui nhíu mày.

"Nói linh tinh cái gì đấy hả, con nghe bố nói."

Bố tôi giải thích một lượt, nghe xong tôi vô vọng, đây là kiểu trùng hợp phi lý gì thế này.

Bố tôi hồi trẻ nhà nghèo, bị bệ/nh nặng phải đưa vào bệ/nh viện, nhưng không có tiền trả viện phí. Ông bà nội tôi suýt chút nữa quỳ xuống trước người ta, lúc đó bác sĩ đã bỏ tiền túi ra, chữa bệ/nh cho bố tôi.

Sau đó hai nhà thường xuyên qua lại, qu/an h/ệ rất tốt, lúc đó điện thoại di động chưa phổ biến, nhà chúng tôi chuyển đến thành phố khác, dần dần mất liên lạc.

Không ngờ lần này họ cùng đi du lịch ở Maldives, lại gặp được nhau, người bác sĩ năm xưa đã nghỉ hưu, cùng bố mẹ tôi đăng ký đi cùng một đoàn du lịch.

"Con trai họ hơn ba mươi tuổi, bố mẹ còn gọi video với cậu ấy, ôi trời, cậu ấy trông rất bảnh bao, công việc cũng tốt, An An con yên tâm, mắt bố mẹ rất tinh, nhìn người còn chuẩn hơn con nhiều. Người nhà như vậy, con mà gả vào, chắc chắn là rơi vào tổ phúc đấy."

Bố tôi cũng bắt đầu như chị dâu Tường Lâm mà thao thao bất tuyệt, sợ tôi làm chuyện gì sai lầm, hai vợ chồng ra ngoài m/ua quần áo và điện thoại cho tôi, trước khi đi còn không quên khóa cửa.

Tôi không có số điện thoại của Tống Triết, cũng không nhớ số của Tống Tiểu Vũ, nhà chỉ có một cái điện thoại bàn, bố mẹ tôi nh/ốt tôi hai ngày, làm tôi lo lắng đến phát đi/ên.

Không còn cách nào khác, tôi gọi 119.

"Xin chào, có thể giúp tôi tìm Tống Triết không?"

"Cô gái nhỏ, thanh niên phải học hành cho tử tế, đội trưởng Tống chỉ là một người bình thường, không phải ngôi sao! Các cô làm như thế này, chiếm dụng đường dây báo c.h.á.y, có thể sẽ hại chít mạng người khác đấy!"

"Lần này là cảnh cáo, lần sau còn dám gọi điện thoại báo c.h.á.y lung tung, cảnh sát sẽ xử ph/ạt hành chính từ 3-15 ngày."

Tôi thở dài, tuyệt vọng cúp máy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm