Tôi ném áo sơ mi của anh ấy sang một bên, tay sờ đến quần anh ấy.

Tần Giang Hà nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi nói: “Đừng.”

Màu đỏ trên người Tần Giang Hà lui đi, anh ấy trắng bệch như người b/ệnh. Mái tóc lòa xòa che mắt, Tần Giang Hà từ từ siết ch/ặt tay, nắm đến mức tôi thấy hơi đ/au, giọng nói khô khốc nói: “Tiêu Nhuận, tôi tự làm được.”

“Không.” Tôi cố kéo tay anh ấy ra, nhưng anh ấy vẫn nắm ch/ặt tôi không nhúc nhích.

Cố chấp hơn tôi, lực tay còn khá mạnh.

Tôi lại hỏi: “Tần Giang Hà, anh sợ gì hả?”

Tần Giang Hà im lặng một lúc, khô khốc nói: “X/ấu lắm.” Cứ như thể tự tay x/é toạc vết thương của mình, bất đắc dĩ phơi bày cho tôi.

Cuối cùng anh ấy cũng chịu nhìn tôi, với sự quyết liệt kiểu mặc kệ đời: “Tiêu Nhuận, chúng x/ấu lắm.”

Anh ấy đinh ninh rằng như vậy có thể dọa tôi thoái lui. Tôi rút tay ra, luồn vào ống quần Tần Giang Hà. Từng tấc một, đo lường đôi chân không còn cảm giác của anh ấy. Vuốt ve từng vết s/ẹo trên đó, như vuốt ve cái cây khô héo, cái hoa đã tàn.

Khi tôi xắn ống quần anh ấy lên, Tần Giang Hà nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn, tuyệt vọng nhắm mắt lại. Tôi nhìn đôi chân không hề có vẻ đẹp đó, không thấy nó x/ấu xí chút nào.

Tôi cũng đã từng không đi lại bằng đôi chân của mình trong suốt hai mươi năm, lúc sắp c.h.ế.t dần, đôi chân tôi cũng gần giống với đôi chân của Tần Giang Hà đây. Thậm chí, còn x/ấu xí hơn đôi chân này của anh ấy.

Đôi chân của Tần Giang Hà ngoài việc teo tóp và khô g/ầy, còn có vô số vết s/ẹo.

S/ẹo d/ao, s/ẹo bỏng, s/ẹo kim châm… Chủ nhân của chúng đã từng dùng vô số cách để kí/ch th/ích đôi chân này, nhưng đều không có kết quả. Tần Giang Hà đã từng tuyệt vọng đến mức nào?

Sau khi anh ấy ch*t, bác Trần nói với tôi, Tần Giang Hà luôn cố gắng đứng lên, anh ấy đã thử rất nhiều phương pháp, thậm chí cả những bài th/uốc dân gian tà đạo.

Bác Trần nói: “Tiên sinh luôn rất muốn đứng trước mặt cậu, muốn đến mức phát đi/ên rồi!”

Bác Trần nói, Tần Giang Hà c.h.ế.t là vì chữa trị đôi chân. Bởi anh ấy đã thử quá nhiều loại th/uốc.

Tần Giang Hà không phải ng/u ngốc, không phân biệt được th/uốc thật th/uốc giả, anh ấy chỉ là quá muốn đứng lên mà thôi. Anh ấy chỉ là quá muốn có được tư cách để yêu thương. Cho nên, dù là giả, là có đ/ộc, chỉ cần có một tia hy vọng, anh ấy cũng phải thử.

Tôi nói: “Tần Giang Hà, mở mắt nhìn tôi.”

Khoảnh khắc Tần Giang Hà mở mắt ra, tôi quỳ trên sàn, cúi đầu hôn lên chân anh ấy. Nắm lấy cổ chân anh ấy, hôn từ dưới lên trên, nụ hôn thành kính. Tôi có thể cảm nhận được sự cứng đờ của Tần Giang Hà, và hơi thở biến mất ngay lập tức.

“Đừng… Không được…”

“Đứng dậy.” Tần Giang Hà cúi người ôm lấy vai tôi, mắt đỏ hoe, “Đứng dậy, Tiêu Nhuận, đứng dậy! Đừng như vậy… Dơ lắm!”

Tôi bóp ch/ặt cổ tay anh ấy, nhưng môi vẫn không ngừng, cố chấp hôn. Rõ ràng không hề có bất kỳ cảm giác nào, nhưng Tần Giang Hà lại bị tôi hôn đến r/un r/ẩy, như thể mất hết sức lực, anh ấy quay người đi, che mắt, giọng nói khản đặc: “Đủ rồi, thực sự đủ rồi. Tiêu Nhuận, vô dụng thôi, tôi không có cảm giác… Tôi mẹ kiếp không có cảm giác gì hết!”

“Sẽ có.” Tôi hôn lên từng tấc da th!t, và trong một khoảnh khắc nào đó, Tần Giang Hà đã cứng đờ.

3.

Giây tiếp theo, bàn tay lớn siết lấy gáy tôi, không thể tự chủ nhấn xuống một chút, rồi lại cẩn thận gi/ật tóc tôi, kéo tôi ra, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu hôn đi đâu đấy?!”

Tôi l.i.ế.m môi, nhìn anh ấy, mỉm cười: “Có cảm giác rồi sao?”

Yết hầu Tần Giang Hà cuộn lại, hiển nhiên là rất có cảm giác.

Tôi nhìn xuống, dịu giọng nói: “Chẳng phải còn một “chân” có thể dùng sao? Dù sao hai chân kia tôi cũng không cần dùng đến, phế thì phế thôi.”

Tần Giang Hà một tay níu lấy mặt tôi, ngăn tôi cúi đầu lần nữa. Một tay siết c.h.ặ.t t.a.y vịn xe lăn, như thể muốn bóp nát, vò tan cơn d/ục v/ọng đang cuồn cuộn, không cho phép nó thấy ánh Mặt Trời, “Cậu phát đi/ên cái gì?!”

Tần Giang Hà đẩy tôi ra, ngả người về phía sau, gầm lên trong cơn gi/ận dữ trầm lắng: “Cút ra ngoài!”

Dữ dằn quá. Trước đây, Tần Giang Hà chỉ cần thể hiện một chút không vui, tôi đã run sợ, sợ anh ấy một khi không vui sẽ bỏ rơi tôi. Vì thế, anh ấy nói gì tôi cũng thuận theo. Nói gì tôi cũng tin.

Tin vào lời chê bai, tin vào lời m/ắng mỏ, tin vào sự chán gh/ét của anh ấy. Chưa bao giờ nghĩ rằng Tần Giang Hà luôn ít nói, nghiêm nghị lại nói dối cả đời.

Sau khi thả tôi bay đi, anh ấy lại tự nh/ốt mình lại.

Trong mười sáu năm sau khi Tần Giang Hà qu/a đ/ời, tôi đã cảm nhận được tình yêu đ/au khổ và tuyệt vọng của anh ấy. Khiến tôi bây giờ có chỗ dựa mà không sợ gì. Tần Giang Hà sẽ không bỏ rơi tôi, anh ấy không nỡ.

Anh ấy sẽ luôn nhìn tôi, cho đến khi anh ấy ch*t.

Hơn nữa, cái “chân” đầy sức sống kia của Tần Giang Hà còn đang hân hoan chào đón tôi kìa. Tôi ngứa tay búng một cái, “Tôi đi ra rồi thì anh tính sao?”

Hơi thở Tần Giang Hà nghẹn lại.

Tôi tiến gần anh ấy, cố tình dụ dỗ: “Tần Giang Hà, tôi giúp anh nhé…?”

Tần Giang Hà giữ ch/ặt khuôn mặt đang ngày càng tiến gần của tôi, ánh mắt trầm lạnh, giọng điệu bình thản: “Tiêu Nhuận, đừng trêu chọc tôi.”

“Không phải trêu chọc, là thích anh.” Tôi ngoan ngoãn để anh ấy níu lấy, nhìn thẳng vào anh ấy, “Tần Giang Hà, tôi chưa hôn ai khác. Ngoài anh ra, tôi không muốn hôn ai, không muốn giúp ai.”

Đồng tử Tần Giang Hà co lại đột ngột. Sau đó, anh ấy đột nhiên buông tay khỏi mặt tôi, bàn tay siết ch/ặt trên xe lăn r/un r/ẩy, anh ấy quay đầu đi, điều khiển xe lăn lùi lại một chút, bỏ chạy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
9 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm