Đại ca! Em thích anh

Chương 1: Trọng sinh

15/06/2026 12:01

Tôi là Tang Diễn, một đại ca xã hội đen có tiếng ở phố cảng An Tây. Lớn lên trong cô nhi viện, 10 tuổi đã bỏ trốn đi theo ông trùm ở xứ này học làm đầu gấu. Bùi Kính là tên lão, coi vậy mà là một lão già có tâm, ông ta thương tôi, cho tôi ăn học, dạy tôi trở thành một đàn anh lãnh đạo tử tế. Đúng vậy, tử tế đúng nghĩa đen. Ông ta không có học nhiều, nhưng sống một đời lỗi lạc, người ở khu cảng An Tây này ai cũng kính trọng ông. Tôi cũng thế, vì vậy ngày ông qu/a đ/ời, tôi được lên kế nghiệp, dẫn dắt anh em trong băng dần quay lại con đường sáng.

Cuộc đời của tôi tóm tắt lại mà nói, sai 9 điều thì có 1 điều tôi đã làm đúng, chính là thu nhận Lục Khanh. Mà tôi cũng chỉ nhận ra điều này sau khi ch*t tức tưởi dưới tay đứa con trai của Bùi Kính mà thôi. Hai mươi nhát d/ao khắp thân x/ác này, mỗi một nhát d/ao đ/âm xuống đi cùng sự h/ận th/ù của hắn ta. Tôi cảm nhận được m/áu của mình thoát dần ra khỏi thân thể, cơn đ/au kí/ch th/ích từng tế bào dần không còn bất kì ý nghĩa nào nữa. Tôi chỉ hối h/ận, hối h/ận vì đã hiểu lầm Lục Khanh, mà đẩy cậu ra xa khỏi cuộc đời mình.

Trời cao có lẽ thương xót cho sự ngốc nghếch này của tôi, để tôi được sống lại, vào đúng ngày mưa mà c/ứu Lục Khanh một mạng. Tôi bồn chồn ngồi chờ trong hội sở, tiếng nhạc sập xình nghe đến nhức óc, nhìn hàng loạt trai gái quần áo mát mẻ nhảy nhót trên sàn nhảy dưới ánh đèn màu sắc đó. Tôi không còn đủ kiên nhẫn mà quyết định ra ngoài, lái xe là đàn em thân thuộc của tôi, cậu ta chở tôi đi một vòng quanh phố cảng.

Mưa lớn trút xuống tầm tã, ánh đèn đường nhạt nhòa như dần lụi đi trong màn mưa. Cuối cùng, tôi mới lên tiếng cho xe dừng lại. Nhìn thấy cậu thanh niên đang nằm trên mặt đường nhỏ hẹp, đôi chân thon thả lọt ra khỏi hẻm làm tôi chú ý hệt lúc đó. Tôi mở cửa xe xuống, không còn chậm rãi giống năm đó nữa, bước chân vội vàng chạy đến, kéo đỡ người cậu tựa vào lưng mình. A Trí, tài xế của tôi vội bung dù che mưa cho cả hai, gương mặt khó hiểu đưa tôi và Lục Khanh đến b/ệnh viện.

Ca phẫu thuật thành công như dự đoán, tôi còn hiến của cậu ấy trăm cc m/áu. Nhìn người đã được băng bó nằm trong phòng điều trị, đôi mắt nhắm nghiềm trông rất mệt mỏi, lông mi còn đen dài, rủ xuống trông có chút xinh đẹp khó hiểu. Ít ai biết, gương mặt điển trai có vài nét nữ tính này là Lục Khanh thừa hiển từ người mẹ của mình. Nhưng cậu ta chính là một con chó đi/ên có tiếng, dùng vũ lực để nói chuyện. Người ta đồn rằng cái tính khí này có do cậu phải tự bảo vệ mình trước người mẹ b/ạo l/ực và cả những tình nhân của bà ta.

“Anh Diễn, anh về nghỉ ngơi đi, ở đây để em canh chừng cho”

Ngọc Lâm, thư kí kiêm đàn em trung thành của tôi lên tiếng. Tôi nhớ kiếp trước, cậu ấy đã ch*t trước cả tôi, vì đỡ cho tôi vài phát sú/ng. Nhìn gương mặt trẻ trung đang mang cặp kính không độ gọng bạc trên mặt, vờ nghiêm túc của Ngọc Lâm, tôi lại buồn cười.

“Về nghỉ ngơi trước đi, anh muốn ở đây trông cậu ta. Chuẩn bị quần áo cho anh, mai đưa anh đến công ty”

“Nhưng mà…”

“Không nhưng gì cả, đây là mệnh lệnh đấy, về đi”

“Vâng. Cần gì anh gọi em nhé”

“Để A Trí đưa em về”

Ngọc Lâm với A Trí là một cặp. Tôi không kì thị gì cả, chỉ hơi bất ngờ mà thôi. A Trí trung thành với tôi có lẽ phần lớn là vì Ngọc Lâm. Tình yêu lớn lao thật đấy, có thể khiến họ bất chấp tất cả để hy sinh cho người còn lại. Có lẽ tôi cũng khao khát có một tình yêu như vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
6 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0