Ở một nơi khác.
Tên thám tử cung kính báo cáo:
“Bệ hạ.”
“Người kia... dường như chính là Hoàng hậu nương nương.”
Người đối diện chậm rãi ngẩng đầu.
Sau nhiều năm.
Ngũ quan tuấn mỹ ấy đã thêm vài phần sát khí lạnh lẽo.
Nghe xong câu đó.
Hắn lặng lẽ rơi một giọt nước mắt.
“Còn sống mà không chịu đến tìm ta.”
“Tiểu Man Nhi... đệ thật nhẫn tâm.”
“Đáng lẽ ta nên dạy dỗ đệ ngoan ngoãn hơn mới phải.”
“Chúng ta vốn nên sống cùng một chỗ.”
“Ch*t cũng cùng một chỗ.”
14
Ta ôm số bạc ki/ếm được hôm nay nhờ chép sách thuê.
Ngẩng đầu nhìn về phía đám đông tụ tập.
Trên bảng cáo thị có dán một bức chân dung.
Bên dưới ghi một hàng chữ lớn:
【Hoàng hậu đương triều lưu lạc dân gian. Ai cung cấp manh mối, thưởng vạn lượng vàng.】
Mà người trong tranh...
Chính là ta.
Ta vội cúi gằm đầu.
Trong lòng rối như tơ vò.
Rốt cuộc huynh trưởng làm sao biết ta còn sống?
Chẳng lẽ Kỳ Hoa nha đầu kia b/án đứng ta rồi?
Dù thế nào đi nữa.
Nơi này không thể ở lại được nữa.
Phải mau chóng thu dọn đồ đạc rồi chạy thôi.
---
Ta vội vàng trở về nhà.
Bôi tro bụi lên mặt.
Lại lấy chiếc mặt nạ da người năm xưa Kỳ Hoa tặng.
Cải trang một phen.
Thu dọn vàng bạc châu báu.
Thuê một cỗ xe ngựa rồi chạy thẳng tới cổng thành.
---
Cổng thành đã bị phong tỏa.
Người qua lại đều bị kiểm tra nghiêm ngặt.
Tên quan binh nhìn mặt ta sau lớp mặt nạ.
Rồi lại nhìn bức họa truy nã.
Cuối cùng ra hiệu cho người bên cạnh cho qua.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Vừa xoay người đi.
Không cẩn thận để lộ nốt ruồi nhỏ nơi cổ.
Đêm qua muỗi quá nhiều.
Vị trí ấy còn hơi đỏ.
“Giữ hắn lại.”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy.
Ta cứng đờ.
Quay đầu nhìn lại.
Người đó chính là đương kim tân đế.
Tống Ngưỡng Chỉ.
---
Huynh trưởng bước đến trước mặt ta.
“Ngươi rất giống một cố nhân của ta.”
Mồ hôi lạnh lập tức túa ra sau gáy.
Không biết nên trả lời thế nào.
Ta dứt khoát giả c/âm.
Chỉ chỉ vào cổ họng.
Rồi lắc đầu.
“A?”
“Một người c/âm sao?”
“Trùng hợp thật đấy.”
“Cố nhân của ta cũng rất thích giả ngốc.”
“Không biết ngươi có thích giả ngốc không nhỉ?”
Ta cảm thấy hắn đã nhận ra ta rồi.
Chỉ là vì á/c thú nên chưa chịu nói toạc ra mà thôi.
Hắn chỉ vào đống đồ trên xe ngựa.
“Định chạy đi đâu thế?”
Ta khoa tay múa chân.
Ý bảo mình muốn về quê đón người thân lên thành.
“Đón ai?”
“Thê tử à?”
Ta không chút do dự gật đầu.
Hắn tức đến bật cười.
“A Man.”
“Không cần diễn nữa.”
“Nốt ruồi nhỏ trên cổ đệ đã b/án đứng đệ rồi.”
---
Nói xong.
Hắn đưa tay gi/ật phăng chiếc mặt nạ trên mặt ta.
Người đối diện mặc long bào sang trọng.
Gương mặt tuấn tú hơn xưa nhưng cũng nhuốm vài phần mệt mỏi.
Ngay giây tiếp theo.
Hắn ôm ch/ặt lấy ta.
Ta cảm nhận được sự căng thẳng và r/un r/ẩy trong vòng tay ấy.
Đó chính là ca ca của ta.
Lâu rồi không gặp.
A huynh.
Thật ra...
Đệ cũng rất nhớ huynh.
---
Thần sắc hắn đầy u oán.
Hoàn toàn khác xa dáng vẻ một năm trước.
Trong mắt lấp lánh ánh lệ.
Vừa vui mừng.
Lại vừa mang theo vài phần oán trách.
Hắn ghé sát bên tai ta, khẽ nói:
“A Man.”
“Rời khỏi ca ca lâu như vậy, chơi vui không?”
“Cuối cùng ta cũng bắt được đệ rồi.”
“Tiểu ngốc tử.”
“Rốt cuộc là con chó hoang nào dám chạm vào đệ? Hửm?”
“Đệ nói bừa thôi, hay thật sự có chó bên ngoài rồi?”
15
Hai chân ta mềm nhũn.
Phản ứng đầu tiên chính là...
Mau chóng chạy trốn.