Hứa Úy là người làm việc nghiêm túc, cẩn thận lại chu đáo.
Từ nay Trịnh Tử Dương sẽ ngày ngày đóng quân ở Caesar. Với độ nổi tiếng và sức ảnh hưởng của anh, chắc chắn sẽ thu hút rất nhiều sự chú ý.
Huống hồ lần “đi sâu xuống cơ sở” không rõ nguyên nhân trước đó của Trịnh Tử Dương đã gây ra sức phá hoại khiến Hứa Úy đến giờ nhớ lại vẫn còn sợ.
Vì vậy lần này, anh đặc biệt tổ chức một cuộc họp tập trung toàn thể nhân viên, giải thích mục đích Trịnh Tử Dương tới đây, đồng thời nhắc nhở mọi người trong khoảng thời gian này nhất định phải kiềm chế kích động, làm việc nghiêm túc.
Không có lý do chính đáng thì tuyệt đối không được tự ý rời vị trí.
Cũng không được làm phiền công việc bình thường của Trịnh Tử Dương.
Những hành vi dễ gây hỗn lo/ạn như xin chữ ký, xin chụp ảnh chung, một khi bị phát hiện sẽ lập tức trừ một ngày lương.
Người tố cáo có thưởng.
Ngoài ra, Mễ Soái đã dặn trước rằng—
Kim Tiểu Viên là cháu ngoại của con gái người cháu gái của bà vợ sau của cậu ba mẹ Trịnh Tử Dương.
Cho nên toàn bộ nhiệm vụ đi cùng và chăm sóc Trịnh Tử Dương trong thời gian anh ở Caesar sẽ giao cho Kim Tiểu Viên phụ trách.
Hứa Úy tuy trong lòng âm thầm cảm thán qu/an h/ệ giữa hai nhà này đúng là rối rắm phức tạp, nhưng vẫn nguyên xi thuật lại câu đó cho toàn thể nhân viên Caesar tham dự cuộc họp.
Kim Tiểu Viên ngồi bên dưới, nghe Hứa Úy nghiêm túc nói ra cả một chuỗi dài “cháu ngoại của con gái người cháu gái của bà vợ sau của cậu ba mẹ Trịnh Tử Dương”, không biết đã cảm thấy may mắn đến mức nào vì mình vừa nuốt ngụm nước lọc trong miệng xuống.
Nếu không, chắc chắn không lãng phí một giọt nào, toàn bộ đều sẽ cống hiến cho cái ót Tiểu Lý đang ngồi phía trước…
Trời ạ.
Còn cậu ba của mẹ, rồi bà vợ sau, cháu gái, cháu ngoại nữa.
Mễ Soái cũng nghĩ ra cho được…
Sau cuộc họp, Kim Tiểu Viên vinh dự tiếp nhận lễ rửa tội bằng ánh mắt của hơn sáu trăm nhân viên lớn nhỏ trong Caesar.
Này này!
Mấy người có cần thể hiện rõ sự hâm m/ộ, gh/en tị, c/ăm h/ận đến thế không hả!
Kim Tiểu Viên cảm thấy nếu những ánh mắt kia biến thành từng chiếc phi tiêu nhỏ thì bây giờ cậu chắc đã thủng như cái rây rồi.
Phụ nữ nhìn cậu như sói như hổ thì thôi đi.
Trong đó thế mà còn trộn lẫn không ít ánh mắt của đàn ông.
Thậm chí có một đàn em bình thường chưa từng nói chuyện với cậu lần nào cũng chạy tới trước mặt, mắt rưng rưng lệ:
“Anh Tiểu Viên, em tên Giả Hiền Triết. Hôm nào anh bắt tay với Ảnh đế Trịnh rồi, anh có thể nói cho em biết một tiếng không? Em chỉ cần được sờ tay anh một cái là mãn nguyện rồi.”
Trên đầu Kim Tiểu Viên lập tức phủ đầy vạch đen.
Cậu cố nén xúc động muốn xù lông.
Đệch!
Tay tôi là thứ cậu muốn sờ thì sờ à?
Chỉ gián tiếp sờ tay thôi mà đã mãn nguyện?
Tôi mới không nói cho cậu biết tôi còn từng xoa đầu Ảnh đế nữa đâu!
Một thằng đàn ông to x/ác mà làm vẻ mặt thẹn thùng như vậy là muốn gây chuyện gì?
Cậu là thụ đúng không?
Là thụ đúng không!
Tiểu gia nhìn thấu từ lâu rồi, hừ~
Bao nhiêu manga đam mỹ của tiểu gia đâu phải đọc miễn phí~~
Kim Tiểu Viên sâu sắc cảm thấy rằng sau này muốn bảo toàn “chú cừu nhỏ” Trịnh Tử Dương giữa đám sói đực sói cái này, trách nhiệm trên vai mình quả thật không hề nhẹ.
Có lý do đường đường chính chính là “trải nghiệm cuộc sống vì vai diễn”, Trịnh Tử Dương cũng không cần phải cố làm bộ tới Caesar ăn một bữa nữa.
Cuối cùng anh đã có nhiều thời gian hơn để ở bên Kim Tiểu Viên.
Mỗi khi tới giờ Kim Tiểu Viên đi làm, Mễ Soái đều lái xe đưa Trịnh Tử Dương tới tận cửa Caesar, sau đó Hứa Úy sẽ thông báo cho Kim Tiểu Viên xuống đón người.
Chưa được mấy ngày, Trịnh Tử Dương đã lấy lý do “ngại làm phiền Hứa Úy mãi”, trao đổi số điện thoại với Kim Tiểu Viên.
Từ đó trở đi, anh chuyển sang trực tiếp nhắn tin cho Kim Tiểu Viên.