Hóa ra những lời Tạ Lân Đạo muốn nói lại là bảo tôi tránh xa Lương Mặc Dương ra.
Tôi bàng hoàng nhìn cậu ta: "Tớ làm gì chứ? Người hôn nhau giữa phố với Nhậm Sầm là cậu mà, sao cậu lại có mặt mũi nói với tớ những lời đó?"
Tạ Lân Đạo vẫn nhíu mày: "Đó là chuyện của tớ. Tớ biết cậu làm vậy chỉ để thu hút sự chú ý của tớ thôi. Nhưng vô ích thôi, tớ sẽ không gh/en đâu, Lương Mặc Dương và cậu cũng sẽ chẳng đi đến đâu cả, Nhậm Sầm còn vì thế mà bị tổn thương nữa. Thế nên hãy tránh xa Lương Mặc Dương ra, tìm cơ hội xin lỗi Nhậm Sầm đi."
Nếp nhăn giữa lông mày cậu ta rất nhạt, nhạt như đôi đồng tử màu nâu của cậu ta vậy. Đôi mắt nhạt màu nhìn tôi, như đang nhìn một rắc rối không biết phải giải quyết thế nào: "Trì An Hảo, tại sao cậu lúc nào cũng ngây thơ như thế? Khi nào cậu mới chịu lớn lên đây?"
Tôi thực sự không biết phải nói gì nữa. Hoang đường sao? Phẫn nộ sao? Hay là nỗi uất ức khi bị đổ oan? Hình như không phải tất cả. Tôi chỉ cảm thấy lòng mình bị tổn thương sâu sắc.
Trái tim tôi như một món đồ chơi bằng cao su, rất dẻo dai. Người ta giẫm một cái, đợi một lúc nó sẽ trở lại hình dáng cũ. Nhưng sau khi bị giẫm một cái, nó sẽ trở nên nhăn nheo, bẹp dí.
Lời khó nghe tôi cũng biết nói, làm tổn thương người khác nào có khó gì. Thế nhưng với tôi, cậu ấy giống như chú gấu bông tôi ôm đi ngủ thuở nhỏ vậy. Yêu quý nhất, trân trọng nhất. Nếu nó bị rá/ch một đường, tôi sẽ không chút do dự c/ắt bỏ chiếc váy mình thích nhất để vá lại cho nó, chỉ sợ bông bên trong lộ ra nó sẽ đ/au.
Nhưng cậu ấy không phải gấu bông, cậu ấy là người bằng xươ/ng bằng th!t. Cậu ấy bị rá/ch một đường, không cần tôi c/ắt váy để kh//âu, mà là cần phải đi gặp bác sĩ. Hơn nữa, so với sự yêu thích và trân trọng của tôi, cậu ấy lại thích dính líu vào mối tình tay ba rối rắm của tiểu thư Nhậm Sầm hơn.
Tôi cố nén nước mắt, bước đi với trái tim nhăn nheo, bẹp dí. Khi đợi thang máy, tôi đã xóa hết mọi phương thức liên lạc với Tạ Lân Đạo. Lời nhắc sinh nhật của cậu ta trên lịch, và cả những bức ảnh tôi lén lưu trong album, tất cả đều xóa sạch. Người đợi thang máy rất đông, tôi có đủ thời gian để làm những việc này. Thật may là tôi nhỏ bé, mờ nhạt, chẳng ai chú ý đến những giọt nước mắt tôi đang cố kiềm chế.
Khi về đến ký túc xá, tôi thấy Nhậm Sầm cũng ở đó. Thấy tôi về, cô ta ngồi dậy trên giường, mở ngăn kéo, tiện tay ném một thứ gì đó lên giường tôi. Tôi gi/ật b/ắn mình, đi lại gần xem, đó là một chai nước hoa chưa bóc tem.
Tôi: "?"
Nhậm Sầm dựa vào ghế, không quay đầu lại nói: "Tôi biết cô và Lương Mặc Dương không có gì. Vừa nãy chỉ là lời nói lúc gi/ận dỗi thôi, xin lỗi nhé." Không đợi tôi trả lời, cô ta quay đầu lại, liếc tôi một cái: "Chai nước hoa này hơn ba nghìn đấy, b/án đồ cũ đi cũng đủ cho cô tiêu cả tháng rồi nhỉ." Sau đó, cô ta chẳng còn hứng thú nói nhảm với tôi nữa, xách túi và áo khoác rồi bỏ đi.
Tôi nhìn chai nước hoa đắt hơn cả tiền sinh hoạt phí của mình, tức gi/ận đ/ấm thình thịch vào gối cả chục cái.