Có lẽ món quà hôm đó đúng ý Tần Mặc, suốt ba ngày nay hắn không bắt người đến quấy rầy tôi nữa.

Lâm Vũ cười nói: "Có vẻ như lần này em trai cậu đã học được cách nghe lời rồi đấy."

Tôi không đồng tình cũng không phủ nhận.

Hắn mà biết nghe lời, thì q/uỷ thần phải hiện hình mất.

Tôi bỗng cảm khái, trước kia Tần Mặc rất ngoan ngoãn, không hiểu sao sau này hắn đột nhiên thay tính đổi nết, trở nên ngang ngược bướng bỉnh, không chịu nghe lời dạy bảo.

Tôi đang suy nghĩ miên man thì một bàn tay trắng nõn chìa ra trước mặt.

Tôi ngẩng đầu lên, chàng trai có vẻ ngoài thanh tú đang tha thiết nhìn tôi bằng đôi mắt long lanh như suối:

"Chào anh, em thua trò thật hay thách rồi, anh cho em mời anh ly rư/ợu được không ạ?"

Lâm Vũ bên cạnh hả hê: "Vừa nói hắn yên phận, giờ lại bày trò q/uỷ rồi."

Theo thường lệ, tôi đã thẳng thừng từ chối, nhưng hôm nay tôi lại nhận ly rư/ợu.

Lâm Vũ há hốc mồm:

"Không phải, đùa đấy à? Cậu thật à?"

Tôi khẽ nhếch mép, nhìn theo bóng lưng người vừa rời đi, cười khẩy: "Cậu không thấy cậu ta giống một người sao?"

Lâm Vũ nhìn hồi lâu, cuối cùng thốt lên:

"Em trai cậu... ôi..."

Cậu ấy quay sang nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt dần đầy kh/inh miệt: "Đừng bảo cậu thầm thương tr/ộm nhớ em trai mình đấy nhé?"

Tôi nghẹn lời: "Tớ đi/ên à, sao lại thích hắn?"

"Thế sao cậu nhận rư/ợu của cậu ta?"

Tôi cong môi cười:

"Cậu chưa nghe tin đồn à? Dạo này có lời đồn nói tớ không yêu đương vì có qu/an h/ệ không trong sáng với em trai đấy."

Lâm Vũ ngớ người:

"Thế cậu còn nhận ly rư/ợu này, chẳng phải tự x/á/c nhận tin đồn đó là thật sao?"

"Ừ, nên tớ định đợi lát nữa lôi cậu ta vào khách sạn đ/á/nh cho một trận, tra xem ai đứng sau bịa chuyện. Muốn được việc lớn thì phải vào hang cọp."

Lâm Vũ nhìn tôi, khẽ nhếch mép: "Thôi đi, cậu thuê thám tử điều tra là ra ngay ấy mà. Tớ thấy cậu chỉ muốn chọc tức em trai thôi."

Cũng đúng thật.

Tần Mặc mà nghe chuyện này chắc sẽ tức đi/ên lên, ngày mai về xem hắn gi/ận dữ thế nào.

Đúng như dự đoán, lúc tôi định rời đi, tên kia lại xuất hiện.

Cậu ta vê vạt áo, giọng the thé nũng nịu:

"Cho em xin số WeChat của anh được không ạ?"

Phải công nhận, dáng vẻ hiện tại của cậu ta giống Tần Mặc ngày trước lắm, nội liễm, e thẹn.

Nhưng đôi mắt của cậu ta không được trong sáng như Tần Mặc, chỉ có vẻ gượng gạo khiến người ta buồn cười.

Tôi khoác vai cậu ta, áp sát lại gần, nở nụ cười phóng túng: "Cho số WeChat rồi em theo anh vào khách sạn nhé?"

Ánh mắt cậu ta lóe lên tia mưu mẹo, khóe miệng bất giác nhếch lên, có lẽ nhận ra quá lộ liễu nên cậu ta vội tỏ vẻ ngượng ngùng:

"Không... không được đâu ạ."

Tôi thu lại nụ cười, lạnh lùng rút tay về, ra vẻ đàn ông đểu giả:

"Thế thì thôi."

Cậu ta sốt ruột, vội nói:

"Em đi với anh!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm