Dư âm của sự rung động

Chương 2

13/12/2024 22:34

2

"Em Ti Đường, thầy đã nắm được tình hình em phản ánh rồi."

Giáo viên chủ nhiệm trước mặt ôn tồn vỗ vai tôi: "Em về lớp đi, sắp vào học rồi."

Lúc này tôi mới sực tỉnh, vội vàng cúi đầu rời khỏi văn phòng.

Nhìn dãy phòng học quen thuộc, tôi cứ ngỡ mình đang mơ.

Rõ ràng hai mươi phút trước tôi còn đang ở sân vận động của trường đại học.

Tôi đã yêu cầu hệ thống quay ngược thời gian để có thể "load" lại từ đầu.

Quay trở lại ngày đầu tiên nhận nhiệm vụ.

Bước ra khỏi văn phòng, quả nhiên tôi nhìn thấy Kỳ Dã cùng mấy nam sinh vẫn đang dựa vào lan can hành lang.

Giống hệt như trước đây.

Phớt lờ ánh mắt dò xét của họ, tôi cúi đầu vội vã bước qua.

Nhưng vẫn bị Kỳ Dã gọi lại.

"Ti Đường—" cậu ấy uể oải vẫy tay: "Lại đây một chút."

Theo đuổi Kỳ Dã một năm trời...

Chẳng được nếm mùi vị ngọt ngào, ngược lại toàn phải chịu khổ.

Với mức độ hiểu biết của tôi về cậu ấy...

Có thể nói chỉ cần nhìn cậu ấy nhíu mày một cái là tôi biết ngay cậu ấy sắp đ/á/nh nhau hay ch/ửi nhau.

Nhưng tôi chợt nghĩ lại.

Lúc này tôi và Kỳ Dã chưa thân thiết, ấn tượng của cậu ấy về tôi chắc chỉ là một bạn học bình thường trong lớp.

Chắc là cậu ấy không đến mức phải động tay động chân đâu nhỉ?

Tôi b/án tín b/án nghi bước tới: "Sao vậy?"

Kỳ Dã nhìn tôi, hồi lâu vẫn không nói gì.

Bị cậu ấy nhìn chằm chằm đến mức dựng cả tóc gáy, tôi bất giác chột dạ cụp mắt xuống.

"Không có gì." cậu ấy khẽ cười: "Chỉ chào hỏi thôi."

Tôi: "..."

Có lẽ trước đây tôi đã bị khoản tiền thưởng kếch xù làm mờ mắt.

Sao tôi lại không nhận ra có đôi khi đầu óc của Kỳ Dã có chút "ngơ ngơ" nhỉ?

Cả buổi chiều, tôi cứ ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lớp của Tề Dã ở ngay cạnh.

Thông thường chỉ khi nào đi vệ sinh hoặc lên văn phòng thì mới đi ngang qua cửa sau lớp tôi.

Tôi vươn cổ ngóng ra, sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.

Hệ thống nói đây là cơ hội "load" lại cuối cùng.

Nếu bỏ lỡ thì sẽ chẳng còn tiền thưởng nào nữa.

Thấy lớp bên cạnh cũng đã tan học, tôi vội vàng vơ lấy cặp sách chạy ra ngoài.

Nhưng lại bị Kỳ Dã, người đang ngồi ở cửa sau, chặn lại.

cậu ấy cúi đầu liếc nhìn tôi một cái, rồi buông một câu:

"Nghe nói cậu đi về bằng xe buýt à? Tôi cũng ra trạm xe buýt, đi cùng nhé?"

Tôi: "..."

Trong trí nhớ của tôi, Kỳ Dã lúc mới gặp chưa bao giờ đối xử với tôi hòa nhã như vậy.

Tôi cắn răng, cố lấy hết can đảm, bịa ra một lời nói dối: "Thật ngại quá, hôm nay ba tôi đến đón rồi, nên tôi không ra trạm xe nữa."

Kỳ Dã rõ ràng có vẻ hơi bất ngờ, cậu ấy mím môi, chỉ ừ một tiếng rồi quay người bỏ đi.

Nhìn bóng lưng cậu ấy khuất dần sau khúc quanh cầu thang...

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.

Ba của Kỳ Dã đã qu/a đ/ời từ rất sớm. Sau đó, mẹ cậu ấy tái giá, nhưng sự quan tâm bà ta dành cho cậu ấy lại ít ỏi đến mức đáng thương.

Trước đây, vì muốn c/ứu rỗi cậu ấy...

Tôi đã tìm mọi cách để điều tra về gia đình cậu ấy.

Nhưng sự thật chứng minh rằng, Kỳ Dã không cần sự c/ứu rỗi của bất kỳ ai.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tình cổ bị lỗi

Chương 11
Để trả thù kẻ thù không đội trời chung của mình. Tôi đã lên mạng đặt mua một con "Tình cổ" từ Miêu Cương. Sau khi lừa hắn ăn xuống bụng. Tôi chỉ tay vào mặt hắn, cười vang một cách đầy ngang ngược: "Tôi đã trộn tình cổ vào hũ bột whey protein của cậu rồi!" "Thế nào? Bây giờ có phải đã yêu tôi đến mức chết đi sống lại rồi không?" Sắc mặt hắn xanh mét, mắng tôi là đồ bỉ ổi! Kẻ tiểu nhân âm hiểm! Nhưng miệng hắn có nói lời từ chối bao nhiêu... Thì cơ thể lại thành thật bấy nhiêu. Hắn đối với tôi răm rắp nghe lời, lúc nào cũng dính như sam, mở miệng ra là đòi ôm ấp, đòi hôn hít. Tôi cứ thế mà trêu đùa, hành hạ kẻ thù không đội trời chung suốt hơn nửa tháng trời. Đột nhiên vào một ngày trời nắng đẹp, tôi nhận được thông báo hoàn tiền từ nhà bán hàng trên mạng. Chủ shop bảo với tôi rằng lô tình cổ mà tôi mua đợt đó... Vốn là hàng hết tác dụng cần đem đi tiêu hủy, nhưng do thực tập sinh đóng gói nhầm nên đã gửi cho tôi. Tôi cúi đầu, nhìn tên kẻ thù không đội trời chung đang vùi đầu vào bụng mình, luôn mồm gọi "Bảo bối ơi, bảo bối à"... Bỗng nhiên rơi vào một khoảng lặng suy ngẫm trầm tư...
273
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
10 Chiều Chuộng Chương 13
12 Chim trong lồng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm