Dân làng đã tổ chức nghi lễ rất phức tạp, đầu tiên họ ép tôi quỳ xuống trước bức tượng, và lẩm bẩm rất lâu, đại khái là cảm ơn Đàm đế đã ban phúc, giúp người trong làng khỏe mạnh may mắn.

Sau đó lại bắt tôi ngồi lên chiếc ghế bên cạnh đống lửa, lẩm nhẩm tiếp, và vứt vào trong đống lửa một nắm thảo dược.

“Kiêu Dương Q/uỷ Cô, vĩnh dĩ vi hảo.”

Một đám người vòng quanh tôi, sương khói lượn lờ khiến đầu óc tôi choáng váng. Chẳng bao lâu, tôi đã mơ hồ ngủ thiếp đi trong khi vẫn đang ngồi trên ghế.

Đến khi tỉnh lại, trời đã tờ mờ sáng.

Ông Năm ở bên cạnh cắm một thanh chủy thủ (ki/ếm ngắn hoặc d/ao găm) vào thắt lưng tôi, sau đó đeo hai ống trúc lên hai cánh tay của tôi.

Tôi bối rối.

Ông Năm cúi đầu dặn dò tôi:

"Nếu như dã nhân nắm bả vai cháu, cháu đừng phản kháng, đó là phúc của cháu."

"Nếu như nắm lấy cổ tay cháu, cháu phải rút tay ra khỏi ống trúc, dùng chủy thủ đ/âm vào mắt nó."

Trong lòng tôi thật sự có vài phần kh/inh thường, truyền thuyết dã nhân đã có bao nhiêu năm qua, nhiều người đi tìm cũng không tìm thấy, những dân làng này cũng không biết đang làm cái gì đây.

Tôi được người đỡ đứng lên, ngồi lên một cáng tre, bốn người dân khiêng tôi đi lên núi từ cửa sau từ đường.

Cả thôn đều đi ra tiễn chúng tôi, hai vợ chồng anh Vương đứng ở phía trước, mặc quần áo mới toanh, trái phải đều có người đỡ. Chị Vương khóc lóc dựa vào người anh Vương, người trong thôn đều nhao nhao an ủi cô ta.

Khóc một hồi, ông Năm phất tay, mọi người lại khởi hành lần nữa.

Địa thế dần dần tăng cao, trên bầu trời mây tản ra mỏng như lụa, sương sớm phủ đầy trong núi, không khí vô cùng trong lành. Tôi hít sâu một hơi, cảm giác tứ chi đã được khôi phục vài phần sức lực, đầu óc cũng tỉnh táo hơn nhiều.

Tôi cúi đầu đá/nh giá ống trúc đeo trên cánh tay, tôi cứ cảm thấy thứ này có mấy phần quen thuộc lại lạ lùng.

Dọc đường đi, dân làng đều cúi đầu không nói lời nào, thế núi càng ngày càng cao, cũng càng ngày càng dốc khó đi. Nhưng mấy dân làng này vừa khiêng cáng tre nhưng lại chẳng hề hấn gì như thể đang đi trên mặt đất bằng phẳng.

Sức lực này ra ngoài công trường nhấc gạch, một ngày ít nhất cũng phải ki/ếm được một ngàn.

Cuối cùng, phía trước xuất hiện một sơn cốc (khe núi), hai bên vách đ/á kẹp một đường trời, cửa sơn cốc mọc đầy bụi gai dây leo chằng chịt. Dân làng lấy ra d/ao rựa, ch/ặt đ/ứt dây leo, đi vào trong cửa cốc chật hẹp, ước chừng đi được một hai trăm bước, trước mắt đột nhiên sáng rõ.

Một bãi cỏ bằng phẳng rộng như sân vận động, ở giữa là một cây đại thụ cao chọc trời.

Đời này tôi chưa từng thấy cây nào cao lớn như vậy, thân cây to lớn, đường kính ít nhất 2m.

Trên tán cây có dây leo dày đặc kéo dài ra ngoài cho đến đỉnh vách đ/á bên cạnh, giống như một tấm lưới khổng lồ bao phủ toàn bộ sơn cốc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ôn Cố Chương 13
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Thịt Tiên Chương 15
9 U U Lục Minh Chương 30.
11 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

MƯỜI TÁM CUỘC HÔN NHÂN MA, CHIẾC VÁY CƯỚI CỦA TÔI CHẤT CHỨA QUÁ NHIỀU OÁN HẬN

Chương 8 - Hết
Bà mối ở địa phủ nhìn thấy tôi là trốn. Bởi vì bộ váy cưới màu đỏ trên người tôi, oán khí nặng đến mức ngay cả Diêm Vương cũng phải đi đường vòng. Tay nghề của bà nội quá tốt, mỗi mũi kim đều khâu vào đó sự chấp niệm của bà dành cho tôi, khiến tôi sau khi chết trở thành món hàng đắt khách. Quỷ Vương các phương tranh nhau muốn cưới tôi, sính lễ xếp đầy cả cầu Nại Hà. Tôi không muốn gả cho người ta, chỉ muốn về nhà thăm bà nội. Khó khăn lắm mới bay về được quê cũ, lại thấy bà nội đang xỏ kim chỉ đối diện với một bộ đồ liệm nam mới tinh. Đôi mắt đục ngầu của bà nhìn chằm chằm vào hư không, lẩm bẩm tự nói: "Cháu gái một mình ở dưới đó cô đơn, bà nội sẽ đưa tên phụ bạc đó xuống bầu bạn với cháu ngay đây." Ngoài cửa, tên cặn bã đã hại chết tôi, đang từng bước đi vào trong sân.
Hiện đại
Kinh dị
Linh Dị
3
Tuyết Đầu Mùa Chương 10