07

Sáng sớm ngày hôm sau, tôi đã vội vàng bò dậy đi tắm.

Khi nhìn thấy mấy dấu hôn chói lọi trên xươ/ng quai xanh và bên eo mình trong gương, tay tôi bất giác run lên bần bật.

Tối qua tôi sướng thì sướng thật đấy, nhưng về sau Lâm Sáng còn sướng hơn cả tôi.

Đến cuối cùng, cậu đi/ên cuồ/ng tới mức khiến tôi cũng phải phát hoảng.

Tôi chống hai tay lên bồn rửa mặt, trong lòng hối h/ận tột cùng.

Tôi không nên có tính tò mò lớn đến thế, nếu tôi không tìm ki/ếm tác dụng của dứa, nếu Lâm Sáng không nhìn thấy trang web kia, thì mọi chuyện chắc chắn đã không thành ra thế này.

Sự tò mò không chỉ gi*t ch*t loài mèo, mà còn có thể gi*t ch*t cả tôi nữa.

Mặc quần áo tử tế xong xuôi, tôi xách balo đi thẳng ra ngoài, mặc kệ ba người đang ngủ say như ch*t trong phòng.

Dù tôi có là kẻ ngốc thì cũng biết rõ, với tình huống ngày hôm qua, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Lâm Sáng chắc chắn đã không còn bình thường nữa rồi.

Nhớ lại những lời Trần Nhược Nhược từng nói trước đây, tôi liền hẹn thẳng cô ấy ra ngoài.

Trần Nhược Nhược vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa ngồi xuống đối diện tôi: "Gọi mình ra sớm thế này để làm gì?"

"Lần trước cậu từng nói, Lâm Sáng là bạn trai mình."

Trần Nhược Nhược bừng tỉnh trong chớp mắt: "Hai người thành đôi rồi à?"

Tôi: “…”

"Không có, mình chỉ muốn biết tại sao cậu lại nói như vậy thôi, có phải vì hai chúng mình thân thiết quá mức không?"

Trần Nhược Nhược chậc chậc vài tiếng: "Thân thiết quá mức á? Hai người căn bản là chẳng có lấy một chút khoảng cách an toàn nào cả."

Thấy vẻ mặt mờ mịt của tôi, cô ấy nói tiếp: "Hai người các cậu vừa xuất hiện là dính lấy nhau như hình với bóng. Mặc dù nhìn qua có vẻ là anh em tốt, nhưng người lăn lộn trong giới hủ nữ mấy năm như mình chỉ liếc mắt một cái là nhận ra điểm bất thường ngay."

"Ví dụ như anh em tốt nhà người ta, lúc đi đường khoác vai bá cổ là chuyện rất bình thường, nhưng lúc hai người đi cùng nhau, thỉnh thoảng cậu ấy lại ôm eo cậu một cái, thời gian rất ngắn, cậu sẽ không để ý.”

“Còn nữa, giống như lúc ăn cơm, đột nhiên lau miệng cho cậu chẳng hạn. Đồ cậu ăn thừa, uống thừa đều do cậu ấy giải quyết…”

“Bọn họ đều tưởng Lâm Sáng coi cậu là con trai, chỉ có tôi mới nhìn ra được, cậu ấy coi cậu là vợ."

Tôi sững sờ kinh ngạc.

"Cậu..."

Trần Nhược Nhược kiêu ngạo ngẩng đầu lên: "Mình làm sao? Có phải là cực kỳ lợi hại không? Khả năng quan sát rất nhạy bén."

"Cậu theo dõi hai đứa mình đấy à?"

Trần Nhược Nhược: “…”

"Mình tình cờ bắt gặp thôi mà... Chẳng qua là mình đẩy thuyền hai người, cho nên mới chú ý nhiều hơn một chút."

Cô ấy híp mắt ghé sát vào tôi: "Tự nhiên cậu tìm mình hỏi chuyện này là sao? Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?"

Cô ấy đ/á/nh giá tôi từ đầu đến chân một lượt, sau đó kinh ngạc bịt miệng, nhỏ giọng nói: "Hai người làm chuyện không thể miêu tả rồi hả? Trên cổ cậu có dấu dâu tây kìa."

Tôi vội vàng giơ tay che kín cổ áo, tôi đã cố ý mặc một chiếc áo thun cổ cao một chút rồi, không ngờ vẫn bị nhìn thấy.

"Trời đất ơi, hai người..."

Tôi vội vàng xua tay: "Không có không có không có, bọn mình chưa làm gì cả."

Trần Nhược Nhược "ồ" lên một tiếng: "Cậu xem mình có tin không là biết."

Tôi: “…”

Trần Nhược Nhược: "Vậy hôm nay cậu tìm mình là có ý gì? Muốn mình làm quân sư cho cậu, hay là..."

Ánh mắt của cô ấy nhìn khiến tôi trở nên lúng túng.

"Hay là nói, cậu muốn thoát khỏi sự kiểm soát của cậu ấy."

Tôi lập tức phản bác: "Cậu ấy không kiểm soát tôi."

Trần Nhược Nhược: “…”

"Cậu nói cho mình biết cậu nghĩ thế nào đi."

Tôi cắn ch/ặt răng: "Mình không thích con trai. Mình cảm thấy hai chúng tôi hiện tại hơi quá giới hạn rồi, tôi muốn tự mình bình tĩnh lại một thời gian."

Trần Nhược Nhược: "Mình giúp cậu."

"Hả?" Tôi cảm thấy hơi khó tin: "Không phải cậu đang đẩy thuyền hai đứa tôi sao?"

Trần Nhược Nhược hít sâu một hơi: "Đẩy thuyền thì đẩy thuyền, mình cũng có đạo đức chứ bộ! Nếu cậu đã không tình nguyện, tất nhiên mình phải c/ứu cậu rồi, nếu không thì chuyện này có khác gì b/ắt c/óc buôn người đâu!"

Tôi hơi cảm động: "Cậu đúng là người tốt."

"Bình thường thôi, chủ yếu là do tâm thiện."

Cô ấy cầm điện thoại lên xem một chút: "Lát nữa cậu đi theo mình, đến thẳng hiện trường diễn tập của bọn tôi luôn."

Tôi gật đầu.

Dù sao thì bây giờ tâm trí tôi đang rất rối bời, đi theo xem diễn tập cũng tốt.

Điện thoại của tôi vẫn luôn rung lên bần bật, tôi căn bản không cần nhìn cũng biết là Lâm Sáng gọi.

08

Đi theo Trần Nhược Nhược cả một ngày, ngắm trai xinh gái đẹp suốt cả ngày, quả thực vô cùng bổ mắt.

"Lại đây lại đây, cậu cứ ngồi ở vị trí này đi, Tiểu Tiểu, cậu ngồi cạnh cậu ấy nhé."

Nói xong, một cô gái liền nhảy chân sáo chạy tới: "Anh chàng đẹp trai ơi, tôi ngồi cạnh cậu một lát nhé, lát nữa có thể tôi sẽ phải dựa vào cậu hơi gần một chút. Tôi không có ý đồ x/ấu gì đâu nha, tất cả là vì nghệ thuật thôi."

Tiểu Tiểu ngồi bên cạnh tôi, sát ngay vào tôi, trên người toát ra mùi thơm ngào ngạt, nhìn cả người cô ấy cứ mềm mại kiểu gì ấy.

Xem đi xem đi, vẫn là con gái tốt hơn, không giống như Lâm Sáng, tối hôm qua dùng sức nhiều như vậy, bóp eo tôi đ/au ch*t đi được.

Tiểu Tiểu đột nhiên ghé sát vào tôi, ghé vào tai tôi hỏi: "Anh chàng đẹp trai, người đứng ở cửa kia có phải tới tìm cậu không? Tôi thấy anh ta chằm chằm nhìn cậu lâu lắm rồi đấy."

Toàn thân tôi run lên, ngẩng đầu nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy Lâm Sáng đang đứng ở cửa.

Thấy tôi nhìn sang, Lâm Sáng vẫy vẫy tay với tôi, sau đó quay người bỏ đi.

Cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.

Làm tôi gi/ật cả mình, tôi còn tưởng cậu định tới gây sự cơ đấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ly Hôn Với Vị Chỉ Huy Điên Cuồng Cấp Cao Nhất

Chương 15
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
1.53 K
3 Cha của cô ấy Chương 23
4 Chúc Thanh Sơn Chương 17
5 Mất Nét Chương 10.
7 Lòng đố kỵ Chương 15
8 Bí mật vỡ lở Chương 15
9 Thay Muội Gả Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm