Giang Tư Nghiễn gi/ận thật khó dỗ. Tống Nhân Hà cứ mỗi tiếng lại nhắn hỏi tôi đã tỏ tình chưa. Tôi ngồi bệt trên sofa thở dài: “Ngài ấy vẫn lờ tôi đây.”

Lát sau, Tống Nhân Hà gửi nguyên bài luận văn: “Tôi viết tới cảnh hai người cưới nhau rồi, cậu nhanh lên được không?”

Tôi cười bảo: “Viết lại đi.”

“Sao?”

“Tôi muốn làm 1.”

“…”

“1 là gì?”

Giọng nói lạnh lẽo vang lên sau lưng khiến tôi gi/ật mình, điện thoại văng tung trên giường. Giang Tư Nghiễn vừa tắm xong, tóc còn ướt nhễ nhại, ánh mắt ngơ ngác.

Hắn không biết 1 là gì sao?

Tôi liếc mắt, bịa đại: “À... ý là làm đại ca ấy mà.”

Giang Tư Nghiễn nhíu mày: “Cậu muốn làm đại ca cái gì.”

Tôi xoa xoa tay: “Đùa thôi, ngài là đại ca, ngài là đại ca.”

Giang Tư Nghiễn bỗng nổi cáu, quay lưng ngồi phịch xuống cạnh tôi.

Tôi ngồi im thin thít, không dám nhúc nhích. Hai bọn tôi ngồi lì suốt nửa tiếng...

Cuối cùng Giang Tư Nghiễn bật thốt: “Cậu không có gì muốn nói với tôi à?”

“À, tôi với Tống Nhân Hà không có gì đâu, cô ấy không thích tôi, tôi cũng chả—”

“Không phải chuyện đó.” Giang Tư Nghiễn c/ắt ngang.

Tôi chớp mắt: “Thế là chuyện gì?”

“Tôi—” Giang Tư Nghiễn hậm hực: “Cậu không thắc mắc tại sao tôi bắt cậu dọn về đây à?”

“Tại sao?”

Không khí chùng xuống. Dù chậm hiểu, nhưng tôi vẫn linh cảm đây chính là khoảnh khắc quan trọng nhất.

Giang Tư Nghiễn nhìn thẳng: “Trần Luật Kỷ, tôi tưởng đêm đó cậu đã hiểu.”

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

“Phải đợi tôi nói thích cậu, cậu mới chịu bước tới à?”

Tôi lắp bắp: “Không... không phải.”

“Vậy tôi nói lại.” Hắn dịch gần hơn: “Trần Luật Kỷ, anh thích em. Anh muốn em ở đây mãi mãi. Anh không quan tâm mẹ hay em trai nghĩ gì, nhưng anh quan tâm em. Em quan trọng hơn tất cả. Giờ hiểu chưa?”

Tôi choáng váng không thốt nên lời. Dù đã đoán trước, nhưng nghe trực tiếp vẫn khiến tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp.

“Ngài thích tôi từ khi nào? Trước đây không phải ngài bảo thích Tống Nhân Hà sao? Ngài đã thích tôi từ lâu mà không nhận ra?”

Giang Tư Nghiễn thở nhẹ: “Tám năm trước, anh đã biết mình thích em rồi.”

“Tám năm?”

Từ hôm tôi c/ứu hắn á?

Tim tôi như ngừng đ/ập, vô số suy nghĩ hỗn độn ùa về.

“Đúng vậy.”

“Sau khi em rời Thượng Hải, anh đợi em trưởng thành, đợi em tốt nghiệp. Rồi ngày em ra trường, anh liền kéo em về bên mình.”

Tôi nghi hoặc: “Vậy sao trước đây ngài bảo thích Tống Nhân Hà?”

Giang Tư Nghiễn ngượng ngùng quay mặt đi.

Tôi cười khì: “Ngài học phim Hàn dùng chiêu này để tôi gh/en hả?”

Giang Tư Nghiễn ho khan: “Cũng hiệu quả đấy chứ? Dám nói giờ em không thích anh xem?”

Tôi bật cười: “Ôi trời, ngài không giả vờ thích cô ấy thì tôi đã tỏ tình từ lâu rồi!”

“Ừ.” Giang Tư Nghiễn cười mãn nguyện.

Tôi nhìn hắn, lòng rộn ràng hạnh phúc.

“Vậy giờ chúng ta thành đôi rồi nhỉ?”

Giang Tư Nghiễn quay mặt chỗ khác, mím môi nhịn cười. Chỉ hai giây sau, cả phòng vang tiếng cười ngớ ngẩn. Chẳng vì lý do gì, chỉ đơn giản là hạnh phúc tràn trề.

Đang cười ngặt nghẽo, tôi chợt nhớ ra điều gì đó.

“Khoan đã.”

“Sao?”

Tôi nghi hoặc: “Mấy chiêu dụ địch này anh học ở đâu ra thế? Không giống phong cách của anh chút nào.”

Giang Tư Nghiễn lảng tránh: “Em không đi tắm à?”

“Tống Nhân Hà dạy anh phải không?”

Giang Tư Nghiễn im lặng thừa nhận.

Tôi lắc đầu: “Tống Nhân Hà này đúng là giảo hoạt! Cô ấy vừa dạy anh theo đuổi em, vừa chỉ em cách tiếp cận anh. Chiều nay ở quán cà phê, là cô ấy đang giải đáp thắc mắc về chuyện của hai đứa mình đó.”

Giang Tư Nghiễn gật gù như đã biết trước. Không khí lại rơi vào im lặng ngượng ngùng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
2 Mượn Âm Hậu Chương 5
6 Lấy ác trị ác Chương 12
9 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
10 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm