Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 710: Sao không giống những gì mình nghĩ

05/03/2025 18:06

Beta: Gemini

…………………………………….

Truyền thông Quang Diệu, phòng làm việc của Diệp M/ộ Phàm.

“Tất cả các chi tiết liên quan tới hợp tác đều đã ghi nhận, Thẩm tiểu thư còn có gì muốn hỏi sao?” Trong tay Diệp M/ộ Phàm kẹp một điếu th/uốc, lướt mắt hỏi cô gái ngồi đối diện trên ghế sa lon.

Cô gái mặc váy dạ hội màu đen, tướng mạo xinh đẹp, vóc người bốc lửa, nghe vậy chậm rãi đứng lên, từng bước từng bước đi về phía Diệp M/ộ Phàm.

Cô dừng lại ở trước bàn làm việc của Diệp M/ộ Phàm, sau đó hơi hơi cúi người, âm thanh ngọt ngào mở miệng, “Tổng giám Felix…”

Diệp M/ộ Phàm búng tro th/uốc lá, thờ ơ liếc đối phương một cái.

Cô gái cố ý khom người, áo lót màu đen Lace (viền tơ) nơi ng/ực như ẩn như hiện…

“Làm sao, còn có việc?” Diệp M/ộ Phàm ra vẻ không biết hỏi.

Năm đó anh ta dù sao cũng là hoa hoa công tử trong trò chơi tình trường, loại tâm tư câu dẫn lộ liễu này, thật sự là thấy quá nhiều rồi, làm sao có thể không biết cô ta muốn làm cái gì.

Quả nhiên, chỉ thấy Thẩm Mạn Châu lấy ra một mảnh giấy, đưa tới trước mặt anh ta, “Cái này, là số di động của tôi…”

Diệp M/ộ Phàm lướt mắt nhìn người phụ nữ kia một cái, không nhúc nhích chút nào.

Hiện tại anh ta đã cải tà quy chính, công việc chính là sinh mạng của anh ta, anh ta tuyệt đối sẽ không bị những thứ hoa hoa thảo thảo ngoài kia lay động.

Vì vậy, Diệp M/ộ Phàm một mặt nghiêm nghị cự tuyệt: “Thẩm tiểu thư, thật xin lỗi, tôi không phải là loại người như cô nghĩ, tôi hiện tại lấy sự nghiệp làm…”

Diệp M/ộ Phàm vừa muốn nói ra lời cự tuyệt, nghe được cô gái một mặt khẩn cầu nói: “Làm phiền anh giúp tôi chuyển cho Diệp tổng giám, Thanks!”

“…” Diệp M/ộ Phàm nhất thời sửng sờ, vẻ mặt như ăn phân, “Khụ khụ khụ… Hắc? Cô… Cô mới vừa nói cho ai?”

Người ở trong giới giải trí sẽ gọi tên tiếng Anh của anh ta, sẽ không xưng hô với anh ta Diệp tổng giám, bị xưng hô thành Diệp tổng giám, chỉ có một…

Đó chính là em gái anh ta…

Cô gái lộ vẻ e lệ bưng lấy mặt, “Diệp Bạch, Diệp tổng giám ấy! Anh không phải là có qu/an h/ệ rất tốt với anh ấy sao? Giúp người ta dắt một sợi dây thôi! Chính tôi thật sự là ngượng ngùng!”

Diệp M/ộ Phàm: “…”

Tôi dắt đại gia cô…

Làm sao không giống những gì mình nghĩ?

“Nhờ cậy nhờ cậy á! Nhất định phải giúp tôi chuyển á! Nếu thành tôi sẽ mời anh ăn cơm nha ~” nữ nghệ sĩ đem số điện thoại di động nhét vào cổ áo Diệp M/ộ Phàm, để lại cho anh ta một cái hôn gió, sau đó liền đi rồi.

Diệp M/ộ Phàm nhìn chằm chằm tờ giấy viết số điện thoại di động kia, trong lòng bi thương chảy thành sông.

Con mịa nó, nhớ năm đó, cũng là Oản Oản giúp con gái người ta đưa thư tình tặng quà cho anh, vạn vạn lần không nghĩ tới, sẽ có một ngày lại có thể ngược lại…

Diệp M/ộ Phàm bỏ ra thời gian thật dài mới hòa hoãn cảm xúc bi thương, ai oán cất số điện thoại, đi tìm em gái nhà mình.

“Đùng đùng đùng ——” tiếng gõ cửa đều lộ ra ai oán.

“Mời vào!” Diệp Oản Oản tiện tay đem tài liệu tập đoàn Tư Thị đang xem đóng lại.

Diệp M/ộ Phàm đẩy cửa đi vào, trực tiếp đem mảnh giấy ném lên trên bàn của Diệp Oản Oản, “Hả, đưa cho em!”

Tờ giấy kia mùi nước hoa quá nặng, Diệp Oản Oản bị sặc hắt hơi một cái, “Thứ gì?”

Diệp M/ộ Phàm c/ăm gh/ét không thôi lẩm bẩm, “Số điện thoại của một cô gái, người ta muốn quyến rũ em, để anh hỗ trợ làm mối!”

Diệp Oản Oản nghe vậy cụp mắt cười khẽ một tiếng, đem mảnh giấy bỏ qua một bên, buông tay nói, “Anh biết rõ em có tâm vô lực, tốt x/ấu gì giúp em chối từ!”

Nhìn bộ dạng Diệp Oản Oản vẻ mặt lười biếng câu môi cười yếu ớt, Diệp M/ộ Phàm trở nên thất thần.

Sau đó bi thảm phát hiện, đệt! Em gái nhà mình thật đúng là thật đẹp trai…

Lúc làm việc, bộ dạng nghiêm túc để cho người khác đặc biệt có cảm giác an toàn, lúc buông lỏng, bộ dạng cao quý lười biếng lại đặc biệt chọc người…

Không đúng, quan trọng không phải là cái này, quan trọng là… Vì sao kêu “Có tâm” vô lực, em gái anh ta với một cô gái, có tâm cái gì a…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
7 Mùa đông thứ 23 Chương 13
10 Đồng nữ Chương 7
12 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi lướt thấy bài viết anh ấy không muốn làm công việc chân tay nữa

Chương 6
Sống chung với Cố Vân được năm năm, anh ấy nghiện lắm. Trên ghế sofa, trong bếp, ngoài ban công... Gần đây đột nhiên anh trở nên lạnh nhạt. Tôi đang đợi anh bước ra từ phòng tắm để quấn lấy thì lướt phải một bài đăng giống hệt như của anh. [Lại tắm rửa, chán làm thợ đêm rồi! Vợ chẳng coi tôi là người, chỉ là công cụ buổi tối!] Bên dưới có bình luận: [Ra sức còn không tốt sao?] [Xem trang chủ của chủ thớt đi, vợ là tổng giám đốc tỷ phú đấy, thiếu gì trai trẻ muốn thay chỗ anh!] [Biết điều đi, rèn cho giỏi 'kim cang chùy' mới là đạo lý.] Cố Vân bước ra từ phòng tắm, hôn tôi với hơi nước còn vương trên người. Nhưng tôi hững hờ đẩy anh ra. 'Tối nay không cần đâu.'
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
1
Ngạ Mộng Sử Đồ Chương 20: Tôi không muốn anh bị lừa
Nhà thiết kế trò chơi quái đàm Chương 25: Cậu có sợ Tiểu Hồng không?
Sâu Nơi Người Sống Chương 30: Phong toả khu vực