Hứa Tri Bạch vào kỳ phát nhiệt thực sự rất bám người.
Để có được thêm một chút pheromone của tôi, hắn không từ th/ủ đo/ạn nào.
Phát hiện việc nũng nịu gọi tên tôi không có tác dụng, hắn lại bắt đầu cọ xát lo/ạn xạ trên người tôi.
Tôi ấn lên gáy hắn, hắn liền thút thít.
Cứ như thể người vừa quậy phá trên người tôi không phải hắn vậy.
Tôi lấy tay đ/è lên trán hắn, bảo: "Hứa Tri Bạch, tôi nhẫn nhịn đã đủ khổ rồi, anh ngoan ngoãn một chút, nhé?"
Có lẽ là do kỳ phát nhiệt, cũng có lẽ là do Hứa Tri Bạch nhịn quá lâu rồi, tóm lại, hắn căn bản không nghe lọt câu nói đó của tôi.
Nhưng bây giờ tôi cùng lắm chỉ có thể giúp hắn thêm vài lần.
Thế nên khi đối diện với ánh mắt ai oán của hắn, tôi chỉ nhéo mũi hắn một cái: "Chúng ta chưa đính hôn, cũng không có qu/an h/ệ gì, tôi giúp anh thế nào đây?"
Ý muốn nói: Đây là nghiệp chướng do hắn tự tạo ra.
Tôi có thể thấy Hứa Tri Bạch đang rất hối h/ận.
Hắn vùi đầu vào lồng ng/ực tôi, như muốn hút hết pheromone của tôi vào bụng.
Tôi khẽ bật cười.
Thật ra bây giờ pheromone tôi cho Hứa Tri Bạch đã đủ để hắn vượt qua kỳ phát nhiệt.
Chỉ là rất nhiều khi, không phải cứ đủ là được.
Hứa Tri Bạch của kiếp trước, trước mặt người khác thì lạnh lùng vô tình, nhưng cứ đến kỳ phát nhiệt, hắn lại khóc.
Kỳ phát nhiệt là lúc Omega cực kỳ nh.ạy cả.m.
Trong giai đoạn này, mọi cảm xúc đều bị phóng đại, họ sẽ không có cảm giác an toàn, sẽ muốn được người khác chăm sóc.
Nhưng trong kỳ phát nhiệt của Hứa Tri Bạch, chưa từng có ai ở bên cạnh hắn.
Hắn chỉ biết viết trong nhật ký:
[Nhớ Lâm Tự Ngôn quá, nhớ em ấy quá.]
Rồi lặp đi lặp lại.
Trang nhật ký trong kỳ phát nhiệt lúc nào cũng có vệt nước mắt.
Lúc đó tôi vuốt ve những vệt nước mắt khô khốc, thầm nghĩ, sau này khi Hứa Tri Bạch vào kỳ phát nhiệt, tôi sẽ luôn ở bên hắn.
Nhưng sau đó không còn cơ hội nữa.
Hứa Tri Bạch ch*t trong một vụ t/ai n/ạn xe.
Hôm đó trời mưa bão, hắn bay về sớm để tham dự tiệc sinh nhật của tôi.
Nhưng mưa quá lớn, lớn đến mức cuốn trôi mọi dấu vết tồn tại của hắn.
Trước khi biết tin Hứa Tri Bạch qu/a đ/ời, tôi còn đang nghĩ hôm nay phải hỏi hắn một câu: "Tôi có thể theo đuổi anh không, Hứa Tri Bạch?"
Chỉ là sau đó, tôi chưa kịp hỏi, và cũng không còn ai có thể đáp lại.