CHUYẾN TÀU KINH HỒN

Chap 8

14/04/2026 15:58

Một ý nghĩ hoang đường xuất hiện trong đầu tôi… Không lẽ, thứ đó thật sự là một vũ khí Sinh học?

Giống như... Quái vật ngoài hành tinh (Alien)!

Nếu thật sự là như vậy, thì e rằng tất cả mọi người trên toa xe này đều sẽ c.h.ế.t!

Tôi bắt đầu cảm thấy những người áo đen đều có vấn đề! Biết rõ là đối phó với thứ khủng khiếp như vậy, tại sao không mang theo s.ú.n.g đạn?

Sú/ng điện rất có thể không có sức sát thương đáng kể! Thật không biết họ nghĩ gì!

Tuy nhiên, họ đến cũng khá kịp thời. Nếu thật sự không chuẩn bị tốt, để thứ đó lọt ra ngoài...

Nhìn tốc độ g.i.ế.c người vừa rồi, e rằng nó có thể g.i.ế.c sạch cả một thành phố!

Khi đó, quả thực là sinh linh đồ thán.

Hơn nữa, trời mới biết, thứ đó có tiếp tục tiến hóa hay không. Nếu g.i.ế.c sạch người của một thành phố, ai biết nó sẽ tiến hóa đến mức độ nào. Khi đó, có lẽ hoàn toàn không thể đối phó. Nó sẽ trở thành một đại họa diệt vo/ng thực sự đối với nhân loại!

Đúng lúc tôi đang suy nghĩ, trước cánh cửa toa của tôi đột nhiên xuất hiện một bàn tay lớn dính m/áu.

Tôi rướn người nhìn qua, k/inh h/oàng thấy chú Ba mình đầy m/áu!

Chú Ba c.ắ.n răng: "C/ứu... c/ứu chú..."

Tôi vừa định mở cửa, chợt nghĩ đến điều gì đó. Tôi siết ch/ặt con d.a.o trong tay!

Khoảnh khắc mở cửa, tôi đ.â.m thẳng con d.a.o vào đầu chú Ba!

10.

"Rít!"

"Chú Ba" đột nhiên phát ra một tiếng kêu t.h.ả.m thiết giống loài rắn. Con d.a.o của tôi cắm ngay giữa hai mắt hắn ta.

Lúc này, diện mạo của "chú Ba" cũng đã thay đổi. Trên đầu hắn ta mọc ra con mắt thứ ba, chỉ là đã bị nhát d.a.o của tôi chọc m/ù!

Sau đó, nhiều con mắt hơn nữa mọc ra từ đầu hắn ta. Tổng cộng sáu con mắt, trông như một loại côn trùng nào đó.

Đau đớn khiến hắn ta co gi/ật liên tục, tôi nhanh chóng chộp lấy s.ú.n.g điện, bóp cò một cách tà/n nh/ẫn. Dòng điện khiến gã này mất khả năng hành động.

Tôi nhặt con d.a.o lên, liên tục đ.â.m hai nhát vào cổ "chú Ba". Nhưng dưới cổ hắn ta lại xuất hiện vảy cứng như rắn. Hoàn toàn không đ.â.m thủng được.

Tôi nhận ra, thứ này không có vũ khí đủ mạnh thì căn bản không thể g.i.ế.c được!

Tôi chĩa s.ú.n.g điện vào thứ đó, thêm một phát nữa. X/á/c định nó đã hoàn toàn tê liệt, tôi mới vội vàng chạy đến cửa toa xe đang bị chặn.

Lúc đi ngang qua, tôi thấy chú Ba đã bị c/ắt làm hai khúc… Phía trên toa xe thậm chí còn xuất hiện một lỗ hổng khổng lồ. Lỗ hổng rất gọn gàng, cứ như thể được c/ắt rời một cách có chủ đích.

Tôi vội vàng dịch chuyển đống hành lý đang chất đống. Từng chiếc vali được đẩy ra, tôi nghe thấy âm thanh phát ra từ phía sau lưng.

Thứ đó bị dính hai phát s.ú.n.g điện, vậy mà đã bắt đầu giãy giụa. Chỉ là dòng điện khiến cơ thể nó mất cân đối, giống như x/á/c sống, từ từ đứng dậy.

Tôi dùng hết sức để dọn hành lý trên cửa toa. Từng kiện hành lý được tôi khiêng xuống. Đến kiện cuối cùng, tôi nghe thấy tiếng bước chân phía sau.

Thứ đó đã có thể di chuyển. Nó đang từng bước đi về phía tôi.bVà tốc độ ngày càng nhanh, tiếng bước chân cũng ngày càng dồn dập.

Mỗi tiếng bước chân, đều như một cú búa tạ, đ/ập mạnh vào tim tôi.

Ngay khoảnh khắc nó sắp lao đến sau lưng tôi, tôi cuối cùng cũng mở được cửa toa xe.

"Rầm!"

"Rầm!"

Tiếng thứ nhất là tôi đóng mạnh cửa toa xe. Tiếng thứ hai là thứ đó đ.â.m sầm vào cửa toa xe.

Tôi chốt khóa cửa toa xe.

Thứ đó muốn phá hủy lớp kính cường lực trên cửa toa vẫn cần một khoảng thời gian nhất định.

Tôi vừa quay người lại, đã hít một ngụm khí lạnh.

Nơi đây đã là Địa ngục trần gian.

Khắp nơi là mảnh vụn chi thể của những người áo đen. Tôi vốn còn hy vọng những người áo đen chưa c.h.ế.t hết, để có được một người giúp đỡ. Nhưng bây giờ, với cảnh tượng này, khó mà có người sống sót.

Tuy nhiên, một tiếng gọi làm tôi gi/ật mình.

Tôi quay đầu nhìn lại, thấy gã đầu trọc bị c/ắt đ/ứt hai chân nằm ở lối đi bên cạnh ghế ngồi.

Gã đầu trọc nhìn tôi: "Anh bạn, mau đi cư/ớp buồng lái đi. Cho tàu trật bánh, g.i.ế.c c.h.ế.t thứ này. Nếu không thì mọi chuyện sẽ kết thúc!"

Tôi do dự!

Điều này có nghĩa là, tôi cũng sẽ c.h.ế.t chắc!

Hơn nữa, lý do khiến anh ta bảo tôi cư/ớp buồng lái, có lẽ là vì người lái tàu sẽ không đồng ý yêu cầu này.

Tôi đang lưỡng lự, thì thứ đó đã đ.â.m xuyên qua lớp kính cường lực.

Một chiếc móng vuốt sắc như lưỡi đ/ao bọ ngựa, đã chọc vào được một đoạn.

Gã đầu trọc nhìn tôi: "Cậu mau đi, cậu c.h.ế.t rồi, công ty sẽ cấp cho gia đình cậu rất nhiều tiền trợ cấp!"

Tôi cười khổ: "Nhà tôi c.h.ế.t hết rồi, chỉ còn mỗi mình tôi."

Gã đầu trọc sững sờ, không biết nên nói gì.

Tuy nhiên, chúng tôi không còn thời gian để nói tiếp. Chiếc móng vuốt thứ hai của thứ đó cũng đã chọc vào thêm một đoạn.

Tôi sợ đến r/un r/ẩy, một chiếc bọc nhỏ rơi ra khỏi người tôi. Bên trong chiếc bọc lại là một hạt giống màu hồng!

Hạt giống cứ như có sự sống, không ngừng cựa quậy.

Người áo đen ngẩn ra: "Đó là trứng! Trứng của nó!"

Nhưng tôi chưa từng thấy thứ này bao giờ.

Trong khoảnh khắc, tôi đã hiểu ra mọi chuyện.

Chú Ba hoàn toàn không phải là để bảo vệ tôi. Rất có thể chính chú đã lấy tr/ộm thứ này, nên mới bị thứ kia truy sát.

Chú thấy mình sắp c.h.ế.t, để c/ứu mạng, đã nhân lúc tôi không chú ý, ném thứ này vào người tôi.

Tôi đi ra toa sau, thứ đó tự nhiên sẽ đuổi theo!

Chú Ba luôn lừa dối tôi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lệnh Truy Nã Omega Mang Thai.

9 - END
Tôi là một Omega cấp thấp, nhưng lại có độ tương thích pheromone lên đến 99% với vị Thiếu tướng trẻ tuổi nhất. Trong suốt thời gian chiến tranh, tôi giống như một loại thuốc ức chế hình người của cậu ta. Chiến tranh kết thúc, tôi bị giải tán cho về quê. Chỉ mới về được hai ngày, tôi phát hiện mình đã mang thai. Vì muốn cho con một cái hộ khẩu đàng hoàng, tôi đã tìm một Alpha khác để kết hôn. Vừa mới bước chân vào cục đăng ký kết hôn thì bên ngoài cuồng phong nổi rực trời. Một chiếc phi thuyền vững chãi hạ cánh, cửa khoang mở ra, vị Thiếu tướng kia mặt mày đen kịt bước xuống.
14.98 K
2 Cún Con Chương 15
6 Lấy ơn báo đáp Chương 15
7 Hòa bình chia tay Chương 15
11 5 năm bỏ đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm