Sáng sớm hôm sau.
Tôi mơ màng mở mắt.
Trời dường như mới tờ mờ sáng, ánh sáng xám trắng hắt qua lớp giấy cửa sổ.
Ngoài sân lại truyền đến tiếng chiêng trống ầm ĩ.
Trưởng làng gi/ận dữ quát: "Hôm qua tao cưới phải một đứa không biết giữ mình!"
"Nó có người tình rồi!"
"Thật là làm nh/ục gia phong! Suy đồi đạo đức!"
"Theo quy định của làng, loại hàng không biết x/ấu hổ này, phải dìm sông!"
Chị Quế Hoa của tôi, cứ thế... sắp ch*t rồi sao?
Tuy tôi mong chị gặp xui xẻo, gh/en tị vì chị được mẹ nuôi cho b/éo mầm, nhưng nghe tin hôm nay chị phải dìm sông, trong lòng tôi vẫn thấy khó chịu không yên.
Tôi theo bản năng muốn bò dậy, chạy ra ngoài xem trò vui.
Nhưng vừa cử động, cổ tay cổ chân đã truyền đến tiếng xích sắt "loảng xoảng".
Âm thanh đó, trong căn phòng tĩnh mịch này, nghe chói tai vô cùng.
Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc theo sợi xích sắt lên da th!t tôi, khiến tôi rùng mình một cái.
Tôi cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy hai tay hai chân mình đã bị khóa ch/ặt bởi xích sắt!
"Mẹ!"
Tôi cuống lên, gào thét: "Mẹ! Tại sao mẹ lại xích con?"
Chị tôi đã hoàn toàn vô dụng rồi.
Mẹ không nuôi dạy tôi tử tế, sao còn khóa tôi lại?
Trong lòng tôi nảy sinh một dự cảm chẳng lành...