Quán Ăn Di Nguyện

Chương 3

26/01/2026 09:02

Rầm!

Vương Niệm quỳ xuống.

"Đại sư, ngài tài giỏi, xin hãy giúp tôi gặp cô ấy thêm lần nữa."

Không còn vẻ ngơ ngẩn, ánh mắt hắn ngập tràn nỗi sầu bi.

Tôi đỡ hắn dậy, nghiêm túc đáp: "Người ch*t không thể sống lại, gặp được cô ấy thì có ích gì?"

Hắn thẫn thờ: "Tôi biết là vô ích, nhưng chỉ mong thấy cô ấy dù chỉ một lần!"

Nhìn hắn hồi lâu, tôi gật đầu: "Được, tôi giúp anh."

Nhắm mắt bấm quẻ, nhân quả của Vương Niệm hiện rõ.

Người con gái ấy chỉ là một cuộc gặp gỡ thoáng qua, lẽ ra họ sẽ vĩnh viễn không thể gặp lại.

Mở mắt, tôi mỉm cười: "Hai người thực sự có một lần gặp gỡ nữa."

"Thật ư?!" Hắn mừng rỡ, phấn khởi hỏi tiếp, "Khi nào tôi được gặp?"

Tôi với tay lấy gói trà đậu đỏ trên kệ, ném vào ly nước mà hắn vừa từ chối lúc nãy: "Uống đi, đậu đỏ này là do vị khách trước đó để lại, tượng trưng cho tương tư. Uống xong sẽ thấy người mình nhớ."

Nghe vậy, hắn không chần chừ, uống cạn một hơi.

Chỉ có điều, hắn không để ý rằng, ánh trăng bên trên đã chiếu xuống ly nước.

Tất cả chỉ là trăng dưới đáy nước...

Tôi chỉ vào tủ lạnh: "Vào đó xuống địa phủ, kiếp sau hai người sẽ gặp nhau một lần."

"Kiếp sau ư?" Hắn sững người.

"Kiếp sau thì kiếp sau!" Hắn gật đầu đầy quyết tâm, cúi chào tôi rồi bước vào tủ lạnh.

Tiễn hắn đi, tôi cầm ly nước lên ngắm nghía.

Đậu đỏ vừa bỏ vào chưa kịp ngấm vào nước, hắn đã uống sạch.

Thứ hắn uống chỉ là nước lã.

Hắn chẳng nếm được mùi vị chua cay đắng ngọt trong quán tôi, chỉ uống ly nước trắng, trong veo, vô vị.

Tất cả chỉ là hư không.

1 tuần sau, khi lướt video ngắn, tôi tình cờ xem được kênh của một nữ blogger du lịch xinh đẹp.

Lúc này, cô ấy đang đến thăm hồ Lư Cô.

Trong video, cô ấy đứng giữa rừng hoa, nói với ống kính: "Tôi thích nhất là hoa cát tường. Tháng ba ở hồ Lư Cô chính là mùa hoa nở rộ."

Vừa nói, cô ấy vừa khẽ chạm ngón tay vào một bông hoa.

Bông hoa ấy chính là kiếp sau của Vương Niệm.

Hai người cuối cùng cũng gặp được nhau.

Trong vô số kiếp sống sau này, họ không còn bất cứ nhân duyên nào nữa.

Câu chuyện của Vương Niệm hóa thành hoa cát tường, được tôi đặt trên kệ hàng, chờ đợi vị khách tiếp theo.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh Trăng Tàn Phai Rồi Lại Nở Rộ

Chương 7
Trúc mã về quê ăn Tết, năm lần bảy lượt bị giới thiệu đối tượng xem mắt. Mẹ liếc nhìn tôi, nói với giọng đầy tiếc nuối: "Nếu không phải con chưa đủ xuất sắc, thực sự không với tới được người ta." "Mẹ thực sự muốn cậu ấy làm con rể nhà mình." Tôi cắn hạt dưa, thản nhiên hùa theo: "Vâng, con là cóc ghẻ không ăn được thịt thiên nga." Nhưng mẹ nằm mơ cũng không thể ngờ được. Tôi và anh ta đã yêu đương lén lút ba năm. Vào cái ngày tôi dùng lời chia tay để ép anh ta công khai mối quan hệ. Anh ta mỉm cười, thuận nước đẩy thuyền đồng ý luôn: "Anh không thiếu những lựa chọn tốt hơn em." "Còn em, em có thể tìm được ai tốt hơn anh sao?"
12.29 K
5 Khắc Sâu Chương 11
11 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
12 Giam Cầm Ngược Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm