1
Sau khi nuốt viên th/uốc thu nhỏ mà tôi bỏ ra cả đống tiền m/ua trên mạng.
Tôi quay đầu chạy thẳng sang phòng ký túc xá của kẻ th/ù không đội trời chung, chuẩn bị quậy tung trời.
Cho hắn tức ch*t luôn.
Nhưng tôi còn chưa kịp đạp đổ cái cốc trên bàn hắn thì tiếng va chạm đã đ/á/nh thức Chu Kỳ—người đang ngủ trên giường tầng trên.
Chỉ thấy hắn lật người một cái, động tác dứt khoát, nhảy thẳng từ trên giường xuống.
Gần như chỉ trong một giây, hắn đã đứng ngay trước mặt tôi.
Tôi còn chưa kịp rút chân lại.
Đã trực tiếp đối mắt với hắn rồi.
Nhìn vào đôi mắt đen sâu như mực ấy.
Tôi theo bản năng kéo kéo ống quần, sợ đến mức tim đ/ập thình thịch.
Toang rồi.
Trước đây đã nghe nói hắn có tật cáu kỉnh khi mới ngủ dậy, bị đ/á/nh thức là sẽ đ/á/nh người.
Huống hồ người đó lại là tôi.
Lần này chắc chắn hắn sẽ nổi gi/ận đùng đùng, ném tôi ra ngoài cho xem.
Thấy hắn bước nhanh về phía mình, tôi sợ hãi nhắm tịt mắt lại.
Nhưng đúng lúc tôi tưởng hắn sẽ túm lấy mình quăng đi—
Ai ngờ, Chu Kỳ chỉ nhìn tôi chằm chằm một cái, sau đó mặt mày vui vẻ ôm tôi lên, hung hăng hôn một phát:
“Bé con này trông giống Lý Diễn gh/ê, đáng yêu thật đấy, để tôi hôn hôn cái nhé!”
Tôi bị hôn đến mặt mũi mơ hồ: “???”
Không phải… hắn bị bệ/nh à?
B/áo th/ù kiểu gì kỳ vậy?!
Tôi tức gi/ận trừng mắt nhìn Chu Kỳ.
Nhưng bình luận lại cười đi/ên lo/ạn:
【Hahaha, Lý Diễn ơi, cậu đây khác gì tự dâng mình đến tận cửa?】
【Đúng vậy đó, ai mà không biết Chu Kỳ mê Lý Diễn đến mức nào, mỗi lần lên lớp ánh mắt đều dính ch/ặt vào người ta luôn. Giờ gặp bản mini của “vợ”, không mê đến mất trí mới lạ!】
【Bản lớn không dám hôn, bản nhỏ thì anh Kỳ còn không tranh thủ hôn cho đã à.】
Tôi nhìn đống bình luận.
“…?”
Điên rồi, đi/ên hết rồi.
2
Tôi lắc đầu.
Hoàn toàn không tin những lời bình luận kia.
Chắc chắn là tác dụng phụ của th/uốc thu nhỏ.
Xuất hiện ảo giác thôi.
Nhưng đúng lúc tôi đang lén lút chuẩn bị chạy trốn, thì một người bạn cùng phòng của Chu Kỳ đi tới.
Hắn nhìn tôi trong tay Chu Kỳ, không nhịn được mà trêu:
“Ê, cái này nhìn cũng giống Lý Diễn gh/ê, cho tôi chơi thử với?”
Vừa nói vừa đưa tay ra định bắt tôi.
Nhìn bàn tay to lớn của hắn vươn tới, tôi theo bản năng rụt cổ lại.
Có chút sợ hãi.
Dù sao hắn cũng là sinh viên thể thao, lực tay không phải dạng vừa.
Bị bóp một cái chắc g/ãy xươ/ng mất.
Tôi tưởng Chu Kỳ sẽ buông tay, đưa tôi cho hắn chơi.
Dù sao trong mắt hắn lúc này, tôi chắc chỉ là một món đồ chơi nhỏ thôi.
Nhưng không ngờ—
Chu Kỳ vốn luôn hào phóng lại đột nhiên đổi sắc mặt.
Không chút khách khí đ/á/nh bật tay bạn cùng phòng ra.
Cẩn thận nâng tôi trong lòng bàn tay, nghiêm túc từ chối:
“Không được, cái này là của tôi, ai cũng không được chạm vào!”
Nghe câu đó.
Bạn cùng phòng hắn ngây người.
Tôi cũng ngây người.
Nhưng bình luận thì vui như Tết:
【Hehe, đây chẳng phải là “cuồ/ng bảo vệ vợ” trong truyền thuyết sao?】
【Nhìn anh Kỳ nâng niu như bảo bối kìa.】
【Chứ còn gì nữa, bản lớn không dỗ được, khó lắm mới có được một bản mini giống thế, không giữ như trân bảo mới lạ.】
Nhìn dòng bình luận cuối cùng.
Tim tôi bỗng hẫng một nhịp.
Hắn… thật sự quý tôi đến vậy sao?
Nhưng ý nghĩ này vừa lóe lên.
Tôi lập tức lắc đầu.
Chắc chỉ là bản năng chiếm hữu thôi.
Không liên quan gì đến tôi cả.
Ừ, chắc chắn là vậy!