Tôi bị Chu Mộc Ngôn ép về biệt thự.
Hắn ném cho tôi một bộ đồ ngủ nữ.
"Đi tắm đi."
Là người trưởng thành, tôi hiểu rõ việc tắm rửa giữa ban ngày mang ý nghĩa gì.
Tôi ném trả lại đồ ngủ cho hắn.
"Tôi không tắm, cũng không mặc đồ của đàn bà khác."
Chu Mộc Ngôn nhặt bộ đồ lên, mặt lạnh như băng: "Đồ mới."
"Mới cũng không mặc."
Hắn tiến lại gần tôi, ý đồ rõ ràng.
"Được, cô không tắm thì tôi không ngại giúp cô tắm."
Vừa nãy tôi đã biết sức mạnh của hắn, đối đầu chỉ chuốc lấy thua thiệt.
Lẩm bẩm ch/ửi thề vài câu, tôi cầm đồ ngủ bước vào phòng tắm.
Nửa tiếng sau, tôi lấm lét bước ra.
Chu Mộc Ngôn lúc này đã nằm trên giường.
Nhìn bộ dạng hắn, chắc cũng vừa tắm xong.
Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, tôi dùng đầu gối cũng nghĩ ra.
Nhưng trong lòng tôi chỉ còn nỗi đ/au x/é lòng.
"Chu Mộc Ngôn, anh coi tôi là gì?"
Nước mắt không ngừng rơi.
"Giờ tôi chẳng còn gì, chỉ còn chút tự trọng này, anh cũng muốn giày xéo nốt sao?"
Chu Mộc Ngôn ngồi dậy, lấy khăn giấy lau nước mắt cho tôi.
"Đừng khóc, tôi chỉ muốn em ngủ thôi, quầng thâm mắt dùng cả thùng phấn cũng không che nổi rồi."
Tôi gi/ật mình.
Từ khi Tạ Minh Minh bị bệ/nh, tôi gần như chưa từng ngủ trọn giấc.
Làm việc quần quật cũng không đuổi kịp tốc độ tiêu tiền ở bệ/nh viện.
Mỗi ngày trôi qua chưa phẫu thuật, nỗi lo trong lòng lại chất chồng.
Những tháng đầu tiên, tôi sụt mất hơn chục cân.
Mẹ tôi nhìn không nỡ, ngày ngày hầm canh bồi bổ.
Nhưng tôi biết, đây là con đường mình chọn, dù khó mấy cũng phải cố.
Tôi gạt tay Chu Mộc Ngôn ra, lau khô nước mắt: "Không cần anh quan tâm."
Chu Mộc Ngôn nhìn tôi, hai hàm răng nghiến ken két.
"Tạ Tâm Nhiên, bắt em cúi đầu khó hơn lên trời."
"Vậy để tôi đi được không?"
Chu Mộc Ngôn thở dài, dường như nhượng bộ.
"Được, nhưng em phải ngủ cùng tôi một giấc."
Ánh mắt tôi sát khí ngút trời, hắn vội nói thêm: "Chỉ ngủ thôi, không làm gì cả."
"Tại sao?"
"Vì tôi cũng mấy đêm không ngủ rồi."
Cách Chu Mộc Ngôn nửa mét, tôi nằm vật xuống giường.
Hắn ngoảnh mặt về phía tôi.
"Lại gần chút."
"Đừng được đằng chân lân đằng đầu."
"Nửa năm trước, tôi bị h/ãm h/ại gặp t/ai n/ạn, suýt ch*t, giờ thiên hạ đồn tôi bất lực rồi. Nên dù em nằm đây, tôi cũng chẳng làm gì được."
Tôi vô thức nắm ch/ặt chăn.
"Thế bạn gái anh thì sao? Cô ta không một lòng một dạ với anh sao? Hôm nay anh ép tôi ngủ chung, không thấy có lỗi với cô ta?"
"Bạn gái? Ai bảo em tôi có bạn gái?"
Chu Mộc Ngôn chống tay ngồi dậy, chợt hiểu ra điều gì.
"Ý em là Hoàng Vũ Vy?"
Bỗng nhiên, hắn nằm vật xuống giường cười phá lên.
Một lát sau, hắn nói: "Thôi, ngủ trước đã."
Bất chấp tôi phản kháng, hắn ôm ch/ặt tôi vào lòng.
Ban đầu, tôi không tài nào chợp mắt.
Nhưng nghe tiếng tim hắn đ/ập đều đặn, mắt tôi dần dần khép lại.