“Thì ra là một Điếu Tử Q/uỷ ăn h/ồn trẻ sơ sinh.”

Tôi đút tay vào túi quần, nắm ch/ặt lệnh bài Lôi Mộc.

Điếu Tử Q/uỷ thông thường đều ch/ết do tr/eo c/ổ t/ự t/ử, tử trạng rất thê thảm, oán khí ngút trời, bản thân chúng chính là á/c q/uỷ. Cộng thêm việc nuốt linh h/ồn trẻ sơ sinh, lưỡi của chúng sẽ biến dị, mọc ra đầu của một đứa trẻ, nếu bị răng nanh của chúng cắn một cái, tà khí cực mạnh sẽ xâm nhập vào cơ thể, loại tà khí này cực đ/ộc với con người, rất khó hoá giải.

Hỏa phù ch/áy hết, xung quanh lại trở nên tối đen.

“Soàn soạt…”, bên trái vang lên tiếng gió, tôi giơ lệnh bài, một tia sét lóe lên, đ/á/nh trúng một nhúm tóc đen dài, đồng thời, một mùi hôi tanh bốc lên ở phía bên phải tôi.

Giương đông kích tây, kỹ năng chiến đấu của con q/uỷ này khá mạnh đấy.

Tôi nhảy sang bên trái, tránh đò/n công kích bằng lưỡi của nó, rồi móc từ trong túi ra hai tấm hỏa phù và ném chúng đi.

Điếu Tử Q/uỷ lại leo trở lại bức tường đ/á, bò nhanh một vòng quanh vách núi, khiến cho tôi không tấn công đúng vị trí của nó.

“He he he, không hổ là truyền nhân của Địa Sư, làm thế nào mà ngươi phát hiện ra ta?

Tôi hừ lạnh một tiếng:

“Bổn mệnh cổ bị thương, chỉ có cỏ Thiên Linh của núi Lôi Công mới có thể trị được. Ngươi cũng biết khá nhiều đấy.”

“Đáng tiếc ngươi không biết, cỏ Thiên Linh ba mươi năm mới mọc, Hoa Hoa khi còn nhỏ nghịch ngợm, đã nhổ hết cỏ Thiên Linh trên núi đem cho lợn ăn rồi… xem ki/ếm của ta đây.”

Tôi dùng ki/ếm ch/ém một phát, Điếu Tử Q/uỷ vội vàng né sang một bên, tôi chỉ đang dùng đò/n nhử, nhưng thực ra là thừa dịp nói chuyện để cắn đầu lưỡi lấy m/áu, một ngụm m/áu oohun lên mặt hắn.

“A…”

Điếu Tử Q/uỷ hét lên thảm thiết, rơi từ trên vách núi xuống, tôi nhanh chóng lè lưỡi ra li /ếm thanh ki/ếm gỗ đào, ánh sáng vàng lóe lên trên thanh ki/ếm, tôi lao đến dùng ki/ếm ch/ém con Điếu Tử Q/uỷ.

“Ngươi có biết ta đ/au đến mức nào không!”

Điếu Tử Q/uỷ chịu đựng vài nhát ki/ếm, rất nhanh đã phản ứng lại, nó hất mái tóc dài ra, đ/á/nh trúng ki/ếm gỗ đào trong tay tôi, nó cũng không tham chiến, nhanh chóng trèo lên vách núi muốn chạy trốn, tôi rút thắt lưng ra đ/á/nh mạnh, quấn ch/ặt lấy cổ nó.

Đây là sợi dây pháp của Đạo giáo, được ngâm trong m/áu chó mực suốt bảy bảy bốn mươi chín ngày, cũng là thứ tôi đã đặc biệt chuẩn bị cho chuyến đi này.

Điếu Tử Q/uỷ dùng dây thừng tr/eo c/ổ t/ự t/ử, vốn dĩ nó đã sợ cái này, sợi dây một khi đã quấn vào cổ, thì nó không thể nào thoát ra được, nó kêu thảm lên rồi ngã xuống đất, toàn thân co gi/ật, trên cổ có những đám khói trắng bay ra.

Tôi dẫm một chân lên ng/ực nó.

“Đi ch/ết đi, dám hút Địa H/ồn của Hoa Hoa!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm