Thần Đạo Đan Tôn

Chương 5214: Hồ Ma Tinh

05/03/2025 13:57

Khốn kiếp, ta còn không có nói ngươi là ai, làm sao ngươi biết ta nhận lầm?

Mặc Tử Vân vô cùng hoài nghi, vẻ mặt và ngữ khí như vậy, tại sao giống gia hỏa không chịu trách

nhiệm kia?

Nàng đang hoài nghi, những người khác lại nhìn vào Đại Hắc Cẩu, dù sao, hắn mới là kẻ thân mang

Bạch Ngân chiến giáp.

Trong vực sâu nguyên thủy, chủng loại chiến giáp sẽ đại biểu thân phận.

Môn đồ Đại Đế?

Ở chỗ này đã có tám chi đội ngũ môn đồ Đại Đế, cho nên, bốn người này khẳng định thuộc về Chân

Long thành.

Tê, Chân Long Đại Đế lúc nào có khẩu vị nặng như vậy, thế mà thu chó làm môn đồ?

– Môn hạ Chân Long Đại Đế?

An Hà Minh hỏi, mặc dù tất cả mọi người đều biết đây là “sự thật”.

– Không sai.

Đại Hắc Cẩu ngẩng đầu ưỡn ng/ực.

– Cẩu gia chính là đại đệ tử của Chân Long Đại Đế, Hắc Sát Cẩu Vương!

Mọi người đổ mồ hôi lạnh, môn đồ Đại Đế xưng là “vương” cũng bình thường, mà gia hỏa này là chó,

được xưng là “Cẩu Vương” cũng đúng, nhưng nói ra trong miệng của nó, vì cái gì mọi người có cảm

giác muốn đ/á/nh?

Ánh mắt của bọn họ đ/á/nh giá đồ lót sắt của Đại Hắc Cẩu, không có cách, thứ này quá chói mắt.

– Các ngươi. . . Đừng nghĩ cư/ớp bảo bối của Cẩu gia!

Đại Hắc Cẩu lập tức cảnh cáo.

– Chúng ta không có hứng thú như vậy!

Mọi người lập tức nói ra, thậm chí còn cảm thấy buồn bực x/ấu hổ.

Trời ạ, khẩu vị của bọn họ phải nặng cỡ nào mới có thể đi đoạt một cái chó đồ lót?

– Nhà ngươi lão Cửu đâu?

Mặc Tử Vân lấy lại tinh thần, nàng hỏi Đại Hắc Cẩu.

– A, lão Cửu.

Đôi mắt Đại Hắc Cẩu đảo một vòng, nó lập tức ăn nói lung tung.

– Ngươi chính là Mặc Ngư Tử sao, lão Cửu nhà ta nói, hắn từ nhỏ đã có một người yêu thanh mai trúc

mã, cho nên chỉ có thể phụ lòng thâm tình của ngươi một phen.

Vừa nói ra lời này, nó lập tức hấp dẫn th/ù h/ận, chỉ thấy mọi người đều là trợn mắt nhìn hắn.

Đại Hắc Cẩu gi/ật nảy mình, nó vội vàng che đồ lót, trên mặt đầy h/oảng s/ợ:

– Quả nhiên các ngươi muốn cư/ớp bảo bối của Cẩu gia!

Mọi người nhất thời im lặng, sau đó lại phát đi/ên, tại sao Đại Đế lại thu gia hỏa này chứ?

Dạng tiện cẩu này lại bị Đại Đế thu làm môn đồ, còn là thủ đồ?

Có thể thành Chân Long biết được mình có một chi đội ngũ như thế, chỉ sợ bọn họ cũng không tin nổi.

– Được rồi, không nên lãng phí thời gian.

An Hà Minh vội vàng nói, bởi vì hắn nhìn thấy Lạc Dịch Tinh Hiểu há miệng muốn nói, gia hỏa này rất

tích cực, một khi để hắn nói chuyện thì còn đến đâu?

Hiển nhiên, sức chiến đấu của đầu Đại Hắc Cẩu này cũng không yếu.

– Hồ M/a Tinh xuất hiện m/a nhãn, nhiều nhất một năm là chúng ta có thể tiến vào.

Hắn nói.

Bốn người Lăng Hàn không chút biến sắc, nhưng trong lòng thì nói thầm, thì ra nơi này gọi là hồ M/a

Tinh, mà vòng xoáy là m/a nhãn.

Mục đích của bọn họ là đáy hồ M/a Tinh?

Nơi đó có cái gì?

Trực tiếp đào hang xuống đáy hồ?

Quá ngây thơ, không biết mặt đất nơi này kiên cố cỡ nào hay sao? Thánh Nhân đ/á/nh một kích cũng

không lưu lại vết tích gì.

Trừ phi Lăng Hàn xuất thủ, đại đạo quang cùng Năng lượng hủy diệt cùng phát uy, khi đó hắn nắm giữ

lực phá hoại còn mạnh hơn cả Đế binh.

Nhưng mà, Lăng Hàn cũng không biết dưới đường đáy hồ sẽ có biến hóa như thế nào, cho nên, hiện tại

hắn phải án binh bất động.

Một đám người ở lại nơi này, may mắn, khu vực dưới hồ nước không có địa phong bạo nhưng bản thân

nó cũng đã ẩn chứa nguy hiểm to lớn.

Mặc dù Lăng Hàn không có xuống hồ nhưng hắn cảm thấy nước hồ tràn ngập lực phá hoại, tuyệt đối

không thể tuỳ tiện đụng chạm.

Cho nên, dù người nơi này đều là Thánh Nhân cũng chỉ có thể đứng xem, không có người nào dám

xuống hồ.

Xem vòng xoáy này, nó càng chuyển càng nhanh, càng chuyển xu thế càng lớn, cứ theo đà này, đáy hồ

sẽ hiện ra nhanh thôi.

Bọn họ đang chờ đáy hồ hiện ra?

Nguyên nhân phải chờ, mọi người đều đóng quân bên hồ, Mặc Tử Vân là nữ thần trong suy nghĩ của

mọi người, hiện tại Cửu Vương của thành Chân Long không có mặt, đây chính là cơ hội rất tốt.

Những người này cả ngày vòng quanh Mặc Tử Vân, làm cho nàng cảm thấy phiền phức, tự nhiên cũng

không rảnh lại đi tìm Lăng Hàn, chứng minh hoài nghi trong lòng.

Thời gian ngày lại ngày trôi qua, chỉ thấy hai vòng xoáy trong hồ M/a Tinh càng lúc càng lớn, vào một

ngày nào đó, đáy hồ hiện ra.

– Quy củ cũ, chúng ta rút thăm để định, người nào tiến vào mắt trái, người nào tiến vào mắt phải.

An Hà Minh nói.

– Được.

Mọi người bắt đầu rút thăm, chỉ chốc lát sau, rút thăm xong, Lăng Hàn rút được mắt trái, ba người Hầu

ca tiến vào mắt phải.

Bốn người dùng thần thức truyền âm thương lượng một chút, đã đạt thành chung nhận thức, trước theo

vào, nhìn xem bên trong hồ M/a Tinh có đồ vật gì.

Bọn họ cũng không hỏi, hiển nhiên, hỏi một chút khẳng định sẽ lòi ra vấn đề, đầu tiên phải lên đường

trước đã?

Sau khi rút thăm kết thúc, bọn họ liền chia hai nhóm, phân biệt tiến vào trong hồ.

Hưu hưu hưu, lần này tất cả mọi người không do dự, từng người tiến vào trong vòng xoáy.

Trong đám người, Lăng Hàn lộ rất bắt mắt, nguyên nhân chỉ có hắn mặc thanh đồng chiến giáp.

Chuyện này làm vài người xem thường, thậm chí có cảm giác bất mãn và ô nhục.

Chỉ là hộ vệ lại có thể đi theo bọn họ?

Nhưng mà, bọn họ tạm thời cũng không có phát tác.

Đoàn người đi vào đáy hồ, chỉ thấy nơi này lại có một cái động, đen thẫm, không biết sâu bao nhiêu.

Bọn họ tiến vào trong động, Lăng Hàn cứ đi theo là được, qua thật lâu, đột nhiên phía trước sáng lên.

Nơi này chính là lòng đất, có điều xuất hiện một động quật cực lớn cao tới ngàn trượng, còn lớn không

biết bao nhiêu.

Lăng Hàn hiếu kì, nơi này cất giấu thứ gì?

Vì cái gì lại có hai m/a nhãn?

Không có người giải thích cho Lăng Hàn biết, cho dù hắn hỏi cũng không ai trả lời, hắn chỉ là hộ vệ mà

thôi, có nhiều câu hỏi như vậy làm gì? Biết tôn ti hay không?

Bọn họ chỉ tiến lên, sau khi tiếp cận một đoạn, phía trước xuất hiện một gốc cây già ch*t héo, nhưng mà,

trên cây còn có dây leo màu tím, nhưng mà, gốc dây leo này sắp ch*t, đã không có khí tức sinh mệnh

lưu chuyển.

Nhưng mà thứ này do tuyệt địa th/ai nghén ra, như vậy tuyệt đối không phải phàm phẩm!

Đáng tiếc, sắp ch*t.

Lăng Hàn cảm ứng được, trên dây leo tỏa ra khí tức vật chất Thủy Nguyên nhưng mà quá yếu ớt.

A, đi dọc theo con đường này tới đây, mục đích chính là vì dây leo già sao?

Huy động nhân lực như thế thì không đáng.

Lăng Hàn không có lên tiếng, hắn không biết đây là thứ gì.

– Ngươi, đi lên.

Một người đột nhiên hướng về Lăng Hàn quát.

– Ta?

Lăng Hàn chỉ vào mình, sau đó cười một tiếng.

– Vì cái gì?

– Ngươi có tư cách nói không sao?

Người kia cười lạnh nói.

– Chúng ta đều là môn đồ Đại Đế, ngươi là thứ gì?

Lăng Hàn trầm ngâm một lát, nói:

– Ta là đại gia ngươi!

Lập tức, người kia nổi gi/ận, chỉ là một hộ vệ lại dám khiêu khích hắn?

Không biết sống ch*t cỡ nào!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
3 Vợ Người Máy Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
8 Cành lá sum suê Chương 19
10 Nữ Đào Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sự Trói Buộc

Chương 7
Nhiếp chính vương trúng Tuyệt tình cổ, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, hắn tìm đến ta và Tống Tình. Bởi lẽ, chúng ta là song Thánh nữ của Miêu Cương, mà phương pháp duy nhất để giải Tuyệt tình cổ, chính là Thánh nữ cam tâm dùng máu của mình nuôi dưỡng con cổ trùng của hắn, biến mình thành tử cổ của hắn. Hắn hứa hẹn: “Kẻ nào cứu được ta, ngôi vị Nhiếp chính vương phi sẽ thuộc về người đó.” Tống Tình không muốn bị Tuyệt tình cổ trói buộc, nên đã ép ta đi cứu người: “Tỷ tỷ, tỷ cứu hắn xong tuy cũng sẽ trúng Tuyệt tình cổ, nhưng tỷ sẽ trở thành Vương phi đó! Tỷ sẽ không thấy chết mà không cứu chứ?” Sau này, Nhiếp chính vương cướp ngôi thành công, ta cũng trở thành Hoàng hậu, được vạn người kính ngưỡng. Mà Tống Tình, vị Thánh nữ cuối cùng đó, lại chẳng giữ được thân trong sạch, suýt bị cổ trùng của vạn ngàn tộc nhân cắn chết. Ta phái người cứu nàng, nhưng nàng lại vì ghen ghét ta, muốn phóng hỏa thiêu chết ta, song lại bất cẩn mà cùng chết với ta. Một lần nữa mở mắt, chúng ta trở về ngày Nhiếp chính vương đưa ra lời hứa hẹn. Nàng chẳng chút do dự mà chọn lấy ngôi vị Vương phi. Ta mỉm cười. Quên chẳng nói cho nàng hay, việc Nhiếp chính vương trúng cổ chỉ là một mưu kế lừa dối. Một cái bẫy nhằm lừa một Thánh nữ Nam Cương về, ngày ngày dùng máu tim để nuôi dưỡng con cổ trùng của hắn. #BERE
Báo thù
Cổ trang
Nữ Cường
40
Dao Nương Chương 6