Mười Năm Không Thay Lòng

Chương 5

20/04/2025 16:13

Tôi lại đ/á/nh nhau với lão già.

Mười năm nay hắn đi tập quyền anh à? Đánh rá/ch cả khoé miệng tôi.

Đêm xuống, tôi trằn trọc trên giường phòng khách, hình ảnh Ninh Du cứ đ/ập vào mí mắt.

Nụ cười của anh, sự dịu dàng của anh, những ti/ếng r/ên nghẹn ngào trên giường.

Càng nghĩ càng bứt rứt, tôi bật dậy định uống nước. Vừa bước ra đã nghe tiếng động khó nói từ phòng ngủ chính vọng tới, tiếp theo là những hơi thở dồn dập nóng bỏng.

Tôi chợt hiểu ra họ đang làm gì.

Cơn nóng rát xộc lên n/ão, tôi chạy vội xuống bếp uống liền hai cốc nước đ/á. Định ngủ tạmtrên sofa thì giọng nói quen thuộc vang lên:

"Sao em ở dưới này?"

Ngẩng đầu lên, Ninh Du đứng trên cầu thang quấn khăn tắm, tóc ướt sủng như vừa tắm xong.

Tôi trợn tròn mắt - Mười năm sau... tôi nhanh thế à???

Lòng dâng lên cảm giác vừa x/ấu hổ vừa may mắn. Bản thân hiện tại của tôi đâu nhanh vậy.

Nhìn đôi mắt ửng đỏ vì hơi nước của anh, tôi vô thức bước tới, tay mơn chớn gò má: "Anh..."

Ninh Du gi/ật mình né tránh: "Em làm gì thế?!"

Tôi giữ ch/ặt cằm anh. Ninh Du sau mười năm vẫn không có khác biệt, thời gian chẳng nỡ để lại mặt anh dù một nếp nhăn.

Ánh mắt tôi si mê luồn qua từng đường nét, rốt cuộc đ/á/nh liều hôn lên đôi môi ấy:

"Hắn được... em cũng được... Em giỏi hơn hắn mà, anh."

Ninh Du giãy giụa thoát khỏi vòng tay, cái t/át đ/á/nh bốp vào mặt tôi: "Giang Tự! Em đi/ên rồi?! Anh là anh trai em!!"

Tôi muốn nói anh biết.

Muốn gào lên cùng là Giang Tự, sao em không được?

Nhưng khi chạm phải ánh mắt anh, toàn thân tôi cứng đờ.

Trong đôi mắt ấy không còn chút dịu dàng, chỉ còn kinh ngạc và phẫn nộ.

Đây không phải Ninh Du mười năm sau.

Là Ninh Du của mười năm trước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đom Đóm Mây

Chương 6
Tại yến tiệc ngắm hoa, thế tử Vĩnh Định Hầu nhặt được chiếc trâm cài của đích nữ Thừa tướng đánh rơi. Trưởng công chúa hứng khởi muốn làm mai cho hai người họ. Ta lặng lẽ tiến lại gần xem náo nhiệt, trước mắt bỗng xuất hiện những dòng chữ: 【Đến rồi, đến rồi! Hiện trường định tình của tiểu thư và thế tử đây rồi!】 【Hừ hừ, thực ra tiểu thư là người trọng sinh trở về, đối mặt với lời làm mai của Trưởng công chúa, nàng kiên quyết khước từ. Đời này, nàng quyết không làm tấm khiên chắn cho chân ái của thế tử nữa.】 【Thế tử thấy tiểu thư từ chối, liền nói dối rằng chân ái của mình là Hoa Vân Huỳnh, rồi rước nàng ta vào phủ.】 【Đúng vậy, đúng vậy, kết quả không ngờ lại rước về một con cọp cái, ngày ngày bị Hoa Vân Huỳnh bạo hành, gã tra nam này không chịu nổi, bắt đầu con đường truy thê hỏa táng tràng. Kết quả tiểu thư sự nghiệp thành công rực rỡ, căn bản không cần đàn ông, vả mặt gã tra nam đau điếng, xem mà hả dạ vô cùng!】 Ta hít một hơi khí lạnh, sao chuyện này lại liên quan đến ta? Liền lắc đầu thở dài: "Thẩm tiểu thư vốn ngưỡng mộ bậc anh hào như Quán Quân Hầu, thế tử Vĩnh Định Hầu... chậc chậc, vẫn còn kém xa." "Tương Vương hữu mộng, Thần Nữ vô tâm, thật đáng tiếc thay."
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
1
Cẩm Đường Chương 5
Thu Lê Chương 6